đăng ngày: 25.5.2010 | email: gd_us@hotmail.com
|
|
|
Đôi điều phách tấu
Tôi không thuộc loại chăm chỉ, thỉnh thoảng mới mò vô internet kiếm bài đọc chơi, trước giải sầu sau biết thêm chuyện thiên hạ sự để nếu có dịp còn đem ra nói dóc, tán phét cho bằng người. Lừng khừng rứa mà Bà cũng độ. Hôm qua (10/11/09), gần cuối thu ở Úc, tôi đã muộn màng đọc được bài viết "Đôi điều với ông Liên Thành về biến động miền trung" của ông Trần Kiêm Đoàn (TKĐ), viết từ cuối thu 2009 ở bên Mỹ, còn được phổ biến trên báo điện tử Talawas. Bài viết khá dài, tròm trèm tới 9 trang khổ giấy A4 với cỡ chữ số 10 và tiếp đó thêm khá nhiều ý kiến của bạn đọc, bênh có, chống có. Cá nhân tôi đọc xong chỉ cười. Tôi cười không phải để khen chê dở hay, sai đúng, chống bênh, mà chỉ vì nhớ lại câu ông TKĐ đã viết ở trong bài: "Nói cường điệu quá đà toàn những chuyện không thực thì người Huế gọi là nói "phách tấu". Đúng! Điều nầy tôi công nhận có, ông TKĐ nói không sai. Vào cái thời của tôi (chênh lệch tuổi tác không rõ, còn học thì cùng trường ở bậc trung học nhưng sau ông TKĐ một năm), dân Huế xài hai tiếng nớ nhiều lắm. Sở dĩ tôi nói "nhiều lắm" vì hai tiếng "phách tấu" còn được dùng cho nhiều chuyện nữa, chớ không phải chỉ dành cho việc "nói cường điệu quá đà". Tiện thể với trí nhớ chưa đến nỗi cùn, tôi xin hớt sơ sơ một ít trong bài viết của chính ông TKĐ, để ghi ra thêm một số trường hợp khác có thể dùng đến hai tiếng "phách tấu" mà thực nghĩa của nó có thể hiểu là ba xạo, tầm phào, tầm bậy, đểu cáng, tào lao, nói càn .v.v. (chẳng hạn) như: 1- Ở đoạn 2 - khi được tin Liên Thành sẽ ra mắt sách tại thành phố Sacramento, thủ phủ cuả tiểu bang California, ông TKĐ đã lịch sự như ri: "Đang là một cư dân ở tại thành phố nầy, tôi xin gởi lời chào Liên Thành, một đồng hương xứ Huế và cũng là người đồng trang đồng lứa với tôi. Trước cùng lớn lên và đã sống hơn nửa đời trong khung trời Huế và nay trong cảnh "tha hương ngộ cố tri". Mới nghe ai cũng thấy ông TKĐ "cực kỳ" tốt bụng, lịch sự quá chừng. Nhưng khi đã đọc hết bài viết ấy rồi, chắc cũng như tôi, nhiều người sẽ nhếch miệng cười: Lịch sự phách tấu! (hiểu là xạo ke). Đó là chưa nói tới chữ nghĩa phách tấu: "đã sống hơn nửa đời trong khung trời Huế". Ngoài TKĐ ra, có "cao nhân" nào hiểu được sống trong khung trời Huế là thế nào, xin mở miệng cho tôi khai trí và con cháu chúng ta ở hải ngoại đang học tiếng Việt được nhờ. 2 - Ở đoạn 4 - ông TKĐ cho ra một định lý: "Người phương Tây thiên về lý, phương Đông ta thiên về tình". Thử hỏi, nếu người Tây phương chỉ thiên về lý thì làm sao người Mỹ có thể nhận cho ông TKĐ (người không bị ghép vào thành phần ngụy quân, ngụy quyền hay chống CS) tỵ nạn ở Hoa kỳ cho tới ngày ni? Rồi dẹp qua một bên con người dưới chế độ Cộng sản (như Tàu hay Bắc Hàn), dân Thái Lan là Tây phương à? Dĩ nhiên là không. Nhưng răng mà nhiều hải tặc rứa? Dẫn chứng kiểu nầy người Huế cũng gọi là nói phách tấu (hiểu theo nghĩa nhảm nhí) 3 - Ở đoạn 10 – Ông TKĐ đã tìm hiểu và nghĩ rằng "Biến Động Miền Trung" của Liên Thành "có sự hỗ trợ của nhóm 'Phù Ngô Phục Hận' đầy bản lĩnh đang đứng ở hậu trường (!?)". Suy nghĩ và viết ra như rứa, người Huế cũng gọi là phách tấu (hiểu theo nghĩa: nói càn) 4 - Ở đoạn 15 – ông TKĐ nhấn (rất) mạnh: "Và, thêm vào đó, bản thân tôi cũng là chuyên viên điều tra tòa án về các hồ sơ tội phạm ngược đãi thanh thiếu niên thuộc chương trình CPS của chính phủ Hoa Kỳ trong suốt 18 năm liên tục tại Sacramento". Ý ông TKĐ muốn cho người đọc hiểu là "nhờ điều tra về các hồ sơ ngược đãi thanh thiếu niên" cho tòa án nên kiến thức về tình báo của ông không thua gì những tay tình báo trong chiến tranh. Cái ni, người Huế cũng cho là nói phách tấu (hiểu là trạng cóc) ! 5- Ở đoạn 17 – Ông TKĐ nói thế nầy về vụ thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế: "Trên 5000 người dân vô tội bị thảm sát. Theo các nguồn thông tin đáng tin cậy thì thủ phạm điềm chỉ bắt người và giết người là những giao liên cộng sản nội thành". Trên 5000 người bị thảm sát thì đúng. Còn theo các nguồn thông tin đáng tin cậy mô và những tên địa phương mô theo VC đã đưa danh sách cho đám giao liên CS nớ thì ông TKĐ không dẫn ra và không dám nhắc tới. Người Huế cũng gọi kiểu nói như ri là phách tấu phách tán (tức ba xàm) ! 6 - Ở đoạn 26 – Ông TKĐ cho rằng Phật giáo Huế có tiếng khắt khe và nghiêm ngặt về giới luật, làm gì có chuyện Thích Trí Quang có người yêu! Nói như rứa người Huế cũng cho là nói phách tấu (hiểu theo nghĩa nói bừa), bởi làm gì có chuyện giới luật của Phật giáo Huế lại khắt khe, nghiêm ngặt hơn Phật giáo các nơi khác ở VN? 7 - Ở đoạn 27 – Xin trích nguyên văn của ông TKĐ: "Biến động 1966 phát xuất từ nguồn gốc là người Mỹ đã chuyển hướng biến miền Nam thành kho súng đạn sau khi xoa tay bức tử triều đại Ngô Đình. Mỹ không muốn mất thời gian tái tổ chức một xã hội miền Nam theo mẫu mã dân sự ổn định như Hoa Kỳ mà nóng lòng muốn dứt điểm cuộc chiến Việt Nam để ôm Trung Quốc". Đúng là phách tấu (hiểu theo nghĩa nói tào lao) ! Còn nhiều phách tấu nữa trong bài viết của ông TKĐ, bữa mô rảnh rảnh tôi sẽ thưa thêm, chừ xin nói ra những điều không phách tấu để người đọc có thể hiểu tại sao có những điều tôi cho là TKĐ đã phách tấu: 1 - Trong vụ "biến động miền trung năm 1966" tôi là một thành viên trong "chiến đoàn quyết tử" ở Huế mà cha đẻ của nó là Thích Trí Quang; Mậu Thân 68 tôi vẫn còn học ở Huế, chưa chết với đám VC nằm vùng là may; Và từ 70 đến 75 mặc dù đã vào lính, nhưng đơn vị tôi đóng ở Cây số 17 - Hương Trà – cách Huế 17 cây số. Trung bình 2 tuần tôi vào Huế một lần. Giao du của tôi là một số anh em bên Đại học sư phạm Huế (cùng thời với TKĐ) và chỗ ăn dầm ở dề của tôi là cư xá sư phạm trên đường Đội Cung. 2 - Đầu năm 2009 tôi về Huế thăm gia đình. Trong lúc ngồi đợi chuyến bay (vào SG) ở phi trường Phú Bài, tôi tới quầy bán sách tìm có chi mua đọc giết thì giờ. Thì ra có cả sách của TKĐ mới viết bên Mỹ được bày bán ở đây, cuốn "Huế từ ngõ ý". Răng mà lạ ri hè (tôi đánh dấu hỏi trong đầu), tỵ nạn bên nớ răng mà sách (của tỵ nạn) lại được bán bên ni? Có phải vì ri mà TKĐ không dám nhắc tên những "đao phủ thủ (đang ở Huế)" của Mậu Thân 68? Rứa thì ông TKĐ tỵ nạn theo diện chi? Bắt chước cách nói trong chuyện kể của ông TKĐ (ở đoạn chót của bài viết), tôi xin khiêm tốn thế nầy: "Thưa ngài Trần Kiêm Đoàn, tôi không dám coi nhẹ ngài vì ngài là một đức Phật tương lai, nhưng xin ngài (đừng phách tấu) có cách chi cho đôi điều để độc giả người Việt hải ngoại hiểu thấu chuyện ni được không? Hay như (ở đoạn 29) ngài đã cho biết: "Trong cảnh tranh tối tranh sáng nầy, anh em nhìn rõ mặt nhau thật khó"? Tóm lại, chuyện đúng sai hay dở của bài viết tôi không bàn tới, vì mỗi người có một suy nghĩ riêng, do người đọc có thể là kẻ trong cuộc, nạn nhân, chứng nhân, vào thời nớ hay hiểu biết của họ chỉ qua tham khảo những tài liệu, sách báo, của Tây (mới đúng, mới oai); hoặc thậm chí nhiều vị chỉ "nghe nói" hay "sờ đuôi voi" mà vanh vách. Điều quan trọng nữa, là những "can nhân, phạm nhân" trong những vụ biến động nớ có chịu ăn năn để nhìn nhận đó là những sự thật hay không. Cá nhân tôi, bài viết vừa rồi của TKĐ thuộc loại "cả bụ lấp miệng em", nhiều phách tấu chi lạ! Gần cuối thu Úc châu 2009 Phan Gia Tâm
|
© copyright giaodiem.us | 2009