đăng ngày: 21.03.2010 | email: gd_us@hotmail.com
|
|
|
Tuổi Xế Chiều Lu Hà
Già Rồi Nên Để Cái May Cho Đời, Đừng Làm Hại Người Nưã
Lão Tử nói cũng không phải là vô lý. Đời người giống như ánh sáng mặt trời lướt qua song cưả sổ. Ngoảnh đi ngoảnh lại đã xế chiều rồi.Kẻ tất bật xuôi ngược, người buôn tàu bán bè, ki bo kiết xỉ, giàu sang phú quý hay nghèo xác xơ khố rách áo ôm thì cũng thế thôi. Khi chết đi thì mình trần thân trụi, ai cũng như ai , bình đẳng vô cùng. Cái quan tài thì nhỏ bé,cái hố chôn cũng chẳng lớn bao nhiêu, nên chẳng mang theo được gì. Con cháu phải mua đất theo giá chợ đen, xin phép chính quyền khúm núm thưa gửi, khổ lắm. Phải phong bì bao thư, chai rượu ngoại đắt tiền may mới được chui vào chỗ cao ráo sạch sẽ. Dù cho có theo tiêu chuẩn cán bộ cao cấp chôn dấm, chôn dúi ở đâu thì cũng chẳng vẻ vang gì. Chưa nói đến lúc sinh thời nhiệp chướng nặng nề, phạm nhiều tội ác, bị người đời nguyền ruả oán giận ném phân tro rác rưởi lên bia mộ. Chết chỉ là cái xác thối thôi, chẳng còn công an mật vụ nào thèm canh gác cho nưã. Tuổi già khổ lắm, trên o dưới bế có lúc nào được yên thân đâu. Luôn phiền não, khắc khổ mọi điều, trăm thứ lo sợ. Sợ ông chính quyền hơn là sợ cọp. Đi đâu cũng phải khai báo hộ khẩu, trình diện công an xóm, công an khu vực. Dạ dạ vâng vâng cả với đưá oắt con miệng còn hơi sưã. Bỗng dưng chả may lăn ra ốm thì chỉ còn nằm chờ chết. Tiền viện phí đắt lắm, giật gấu vá vai vay mượn họ hàng cũng không đủ tiền trả. Đời người dù sống đến 100 tuổi đâu có phải nhiều nhặn gì? Hàng trăm ông tướng lãnh sĩ quan cao cấp cộng sản mới có 40 hoặc 50 tuổi thôi đã phải ngồi tù vì quy oan là xét lại, chống đảng. Thực ra đảng là cái quái gì ? Đầu tiên chỉ là một nhóm người ô hợp, những bần cố nông thất học, những học trò thi trượt, những tay anh chị đầu gấu, chuyên cướp giật, trấn lột, đâm thuê chém mướn mà thôi. Khi được thả ra, thì đã tóc bạc răng long. Thành phần có chức có quyền lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ. Bận rộn củng cố phe cánh mệt mỏi lắm. Luôn sợ bị thủ tiêu, sợ bạn bè phản phúc. Thật ra cũng chẳng sung sướng gì. Vài chục năm vội vã hưởng lạc rồi cũng trôi hết vèo. Chết là hết, chẳng ai biết đó là đâu?. May ra thì có người phúng điếu đưa rước tử tế. Chẳng may dù đã một thời trung tướng đại tướng, huân huy chương đeo nặng rách túi thì cũng thế thôi.. Nhưng khi thất sủng chết đi cũng không hơn gì con chó dại là bao. Rồi cũng là vô sản khố rách áo ôm cả vật chất lẫn tinh thần. Chẳng có tiền cuả hay có cống hiến giá trị văn chương thơ phú tinh thần nào để lại cho con cháu. Chẳng ai biết đó là đâu, dù có bằng nọ cấp kia, học chui học lủi thi đỗ đặc cách hay mua bằng đãi ngộ rồi cũng phải ném vào sọt rác chẳng ai thèm đọc. Tuổi già ở nước ngoài tuy có được tự do chẳng sợ ai bắt nạt chèn ép, nhưng cũng khổ lắm. Ngôn ngữ bất đồng, đi tàu xuống xe phải có người dắt. Nghe thì ù ù cặc cặc ông chẳng bà chuộc, con cháu phải làm phiên dịch mãi nó cũng chán . Đôi khi cũng có Cụ đạo cốt tiên Ông, tiếng anh tiếng pháp nói làu làu. Nhưng bạn bè tri kỷ thì ở xa, thành ra chỉ còn trông mây ngắm nguyệt mà than vắn thở dài. Tuổi xế chiều cũng giống cái lá vàng treo trước gió không biết rụng xuống lúc nào. Thế nhưng vẫn còn khối Cụ vẫn còn nặng nợ đá đeo , còn đam mê sắc dục, danh tiếng, bổng lộc. Chưa chịu buông sả, tranh cãi sát phạt phỉ báng nhau chí choé… „ Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục“. Nhiều cụ có chức có quyền trong bộ máy cuả đảng và nhà nước cộng sản ,sắp xuống lỗ rồi nhưng vẫn còn ham cái hư danh. Họ chẳng khác gì như những con trâu già chỉ còn một nhúm da cóc, một nhúm xương tiều thôi, trông thê thảm lắm. Nhưng năm hết tết đến, những ngày long trọng kỷ niệm cuả đảng phải cố gắng đóng bộ thật oách như ông Giáp chẳng hạn phều phào mấy câu chẳng ra ngô ra khoai gì để lấy hên cho đảng. Thế giới có ai khôi hài lố bịch háo danh như ỏ Việt Nam đâu? Làm đại tướng thì đại tuớng suốt đời, sắp chết cũng phải quân phục sao lon cho đủ bộ. Mấy dòng tâm về tuổi già với các bạn. Tôi cũng có thơ về cái tuối hạc chân chì, tóc bạc , răng long này với các bạn muôn nơi.
Chiều Buồn
Lác đác trên cao hạt móc mơ Rơi vào quên lãng gió đưa xa Không gian tĩnh lặng rường đi ngủ Vũ trụ buồn đưa những giọt sầu Nhạn lạc trên mây tìm tổ ấm Cá bầy dưới nước nấp ven bờ Kià ai lững thững chiều ngơ ngẩn Gió thổi từng cơn sóng mặt hồ 23.10.08 Lu Hà
Chiều Đông
Ảm đạm ngày đông gió hắt hiu Hàng cây chiụ rét đứng buồn thiu Rung sương than khóc rơi hàng lệ Động trái thương vơi buổi xế chiều Tuổi trẻ phong trần đà mấy thuở Mái đầu sương gió muối hồ tiêu Dương trần trụ thế bao lâu nưã Tiếng nấc cành khô ngọn gió muà 2008 Lu Hà
Ham Nhàn
Năm nay tớ đã quá năm lăm Sống ở xứ người tớ vẫn ham Sớm tối thảnh thơi chăm đọc sách Quanh năm thủng thẳng vẫn còn tham Vô tư thiên phú lòng chay tịnh Phật độ cầu mong thú cảm nhàm Tính nết xưa nay thường vẫn vậy Dễ ăn dễ ngủ xuốt quanh năm 2008 Lu Hà
Món Nợ Thâm Tình
Món nợ thâm tình khổ thế này Vì cây dây cuốn lẽ xưa nay Sinh ra phụ tử là ân nghiã Số kiếp luân hồi có trả vay Khuất nuí xa hương đàn cáo khổ Xa rừng nhớ động vượn thương bầy Sinh tồn loài vật thường như thế Trần thế mà sao vẫn chẳng hay 2008 Lu Hà Hoa mai xứ lạnh ( Nhân đọc thư xuân cuả Anh Trần trung Đạo)
Nhớ hẹn xuân về ra đón hoa Năm nay tựa cửa ngóng từ xa Lang thang mây lạ chiều cô quạnh Hồn lạc phương xa nhớ chốn nào?
Hà nội giờ đây cơn gió mưa Còn đâu diễm lệ buổi xa đưa Ngọc Sơn hắc ám mờ sương khói Gợn sóng mặt hồ xa nhớ xưa…
Tuổi đã cao rồi vẫn mộng mơ Tuy rằng sức khoẻ kém hơn xưa Muà đâu hoa trái thời thơ ấu Năm tháng xa vời bao cánh hoa…
Bàng bạc chiều nay nhớ cố hương Bỗng ai nhắc lại đoá hoa thương Lơ thơ bông tuyết hồn cô lẻ Tâm sự bâng khuâng lệ ưá dòng
Đất khách quê người mấy chục năm Dật dờ thứ lữ xót thương thân Mỗi năm mỗi tuổi già thêm nưã Lực bất tòng tâm chịu gió xuân…
Kẻ Mỹ người Âu cũng thế thôi Xa quê biền biệt xót thương đời Cây mai sinh phải thời tao loạn Chiu chắt tình ai ở xứ ngươì
Cũng chỉ mong rằng mai nở hoa Giưã muà giá lạnh gió tây âu Gưỉ thân Việt quốc lòng bắc mỹ Thầm gọi hồn nhau với nước nhà
Mỗi độ xuân về thương cánh hoa Mong ngày trời nắng tối không mưa Nâng niu ngóng đợi xanh chồi lá Bao kẻ xa hương lệ ưá nhoà
Ai bảo rằng mai rụng cuối đời Thân cây còn gửi góc trời tây Việt Nam xa cách ngàn muôn dạm Ai hiểu lòng ai những tháng ngày…
Ai chắc rằng mai đã uá tàn Mỗi năm mỗi tuổi gió đưa xuân Đêm nay khô héo tàn hương lạnh Mai sớm chờ ai nảy nhánh non?…
Biểu tượng muà xuân những cánh hoa Lòng người dân Việt ở phương xa Trùng dương vẫn hướng về quê mẹ Chăm sóc chậu hoa nỗi nhớ nhà
Biết đến bao giờ toại ước mơ Đàn con xứ lạ trở về quê Cha ông tiên tổ hằng mong đợi Chẳng sợ đêm đông sợ tuyết muà… Đức Quốc xuân 2009 Lu Hà source: http://baotoquoc.com/2010/03/20/tu%e1%bb%95i-x%e1%ba%bf-chi%e1%bb%81u/
|
© copyright giaodiem.us | 2009