đăng ngày: 14.01.2010 | email: gd_us@hotmail.com
|
|
|
GIẢI NGHIỆP BÁO PHẬT GIÁO VIỆT NAM Học ngành thuốc nhưng tư tưởng Phật học giúp tôi rất nhiều. Tôi tin vào thuyết nhân quả và duyên nghiệp. Những năm gần đây tôi liên tưởng tới số phận của Việt Nam trong nửa thế kỷ qua là quả báo của hành động tiêu diệt Chiêm Thành. Số phận của Phật giáo Việt Nam là quả báo của sự bạo động đã thay cho tinh thần từ bi hỷ xã. Máu lệ đã đổ quá nhiều. Nghiệp chướng tạo ra do thân, khẩu, ý. Từ 1963 trở về sau này, trong các phong trào Phật giáo nhập thế Phật tử xuất gia cũng như tại gia đã tạo ra nghiệp chướng vì sự bạo động về thân, khẩu, ý. Bạo động trong quan niệm Phật giáo không chỉ là giết chóc, bạo loạn mà còn là thân tâm ý bất tịnh, làm 4 điều dữ, đó là tứ ác: làm điều dữ, nói điều dữ, nghĩ điều dữ và gần gũi với bạn dữ. Sau 1975, TT.. Trí Quang bị giam giữ chung thân tại chùa. TT Thiện Minh bị ám sát. TT Tuệ Sĩ, Trí Siêu bị tử hình (sau giảm án). Quý HT. Huyền Quang, Quảng Độ bị giam cầm bức hại. Phật giáo trong nước bị biến thành quốc doanh. Giới phàm tăng trở thành công cụ tôn giáo của nhà nước chuyên quyền phá đạo. Giới chân tăng bị bịt miệng, giam lỏng tại chùa. Cộng sản VN không còn âm mưu mà đang lộ bộ mặt thật chia để trị Phật giáo. Những nhà sư quốc doanh đang làm những cán bộ tuyên truyền thuyết giảng “Đạo Phật là một tôn giáo duy vật vô thần.” Thêm vào đó CSVN đang tung ra một chiến dịch độc ác nhằm biến đạo Phật thuần túy thành một thứ tôn giáo đồng bóng, bùa chú, mê tín dị đoan gọi là “tôn giáo Dân Gian”! Bởi vậy, ra Hà Nội, vào các chùa vang bóng một thời như Trấn Quốc, chùa Hương, chùa Thầy, chùa Đậu, người Phật tử thuần thành sẽ khó mà không nhăn mặt khi nhìn thấy tượng Phật và Bồ tát chìm khuất sau những tượng thần thánh quá ư phức tạp. Người Cộng sản muốn gì ở đạo Phật? Họ muốn Phật giáo biến thành một loại tôn giáo Kác Mác duy vật vô thần nằm trong cái guồng máy tổ chức đã lỗi thời của họ : đó là Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam ! CSVN sợ hãi Phật giáo vì Phật giáo đã thấm vào lòng dân tộc đã mấy nghìn năm. Trong lúc chủ nghĩa Cộng sản chỉ như mưa rào phớt qua chưa có gì đáng kể. Phật giáo không có Giáo Quyền, Giáo Hội, Giáo Phái nhưng Phật giáo có mặt khắp nơi. Do đó, CSVN phải tạo ra một tổ chức giáo hội công cụ gọi là “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam” với công an, mật vụ khoác áo tu hành đứng kiểm soát mọi hành tung của các Tăng Ni và Phật tử thuần khiết. Mục đích sau cùng của họ là để tiêu diệt Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đã được thành lập ngày 31-12-1963 do HT Tịnh Khiết làm tăng thống và TT Tâm Châu làm Viện trưởng Viện Hóa Đạo. Thời Việt Nam Cộng hòa 44 tỉnh thành được Giáo hội chia thành tám miền, đặt tên theo các vị cao tăng Việt Nam:
1. Miền Vạn Hạnh: Bắc trung nguyên Trung phần, trụ sở ở Huế Từ khi nhà cầm quyền Việt Nam thành lập “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam” (năm 1980), Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất liên tục bị đàn áp. Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ bị đày ra một ngôi chùa nhỏ ở miền Bắc, Hòa Thượng Thích Huyền Quang bị đày đến một ngôi chùa nhỏ hoang phế ở huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi. Dù vậy, các ngài vẫn tiếp tục đấu tranh với sự hậu thuẫn của chính phủ và Quốc Hội nhiều quốc gia. Nhờ vậy, Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ được cho về lại Sài Gòn và Hòa Thượng Thích Huyền Quang bị đưa về ở tu viện Nguyên Thiều ở Bình Ðịnh và bị giam lỏng ở đó cho đến ngày viên tịch. Theo nguyện vọng chung của Phật giáo đồ, căn cứ vào những sự kiện học hỏi được từ trong lịch sử tôn giáo, muốn có một Phật giáo Việt Nam lành mạnh, vươn mình qua những cơn thống khổ của lịch sử nhất thiết phải duy trì và suy tôn một Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Nhưng duy trì và suy tôn trên căn bản nào?
Trong nước, GHPGVNTN đã bị đảng Cộng sản độc tài ngăn chận và
đàn áp để cho cái giáo hội PG Quốc Doanh làm chủ.
Tại Hải Ngoại, quyền tự do tín ngưỡng và tự do lập hội quá rộng
rãi nên bất cứ ai cũng có thể tự đứng ra lập riêng một giáo
hội. Đã có nhiều Phật tử lên tiếng về hiện tượng nầy gần đây và nhận định rằng: Phật giáo Việt Nam đang trải qua thời kỳ TĂNG NẠN. “ Thời mạt pháp, tăng sĩ và ma vương đổi áo cho nhau. Người có tín tâm bị lừa dối giữa hư và thật, nên phải biết lấy Tam Pháp Ấn mà đo, mà nhìn: Khổ, Vô thường, Vô ngã là căn bản hướng Phật. Bất cứ ai, dẫu trong màu áo tu sĩ hay phàm nhân, mà còn lấy vọng động làm thường, lấy hình tướng làm ngã sở, lấy địa vị thế tục làm hư danh thì những kẻ đó dẫu cho đang ở hàng nhiếp môn, hội chủ, trụ trì cũng là hàng ma vương tà đạo.” Đức Phật đã dạy như thế khi hàng đại đệ tử hỏi Ngài phải làm sao để biết đâu là Chánh Pháp, đâu là tà đạo sau khi Phật nhập Niết Bàn. Ngày nay, Phật giáo Việt Nam đang trải qua một thời kỳ thoái trào nghiêm trọng vì sự lẫn lộn giữa ma vương, phàm nhân và chân tăng như thế. Thử nhìn lại để nhận biết chúng ta đang đứng ở đâu?
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất – GHPGVNT – là một tổ
chức thống nhất do mồ hôi, nước mắt và kể cả xương máu của tất
cả Phật tử xuất gia và tại gia, gồm các bộ phái, tông môn và
khuynh hướng khác nhau mà thành. Thế nhưng trong nước đang bị
đàn áp, ngoài nước đang
bị phân hóa cùng cực. GHPGVNTN đang bị lợi dụng và khuynh loát
bởi nhiều tham vọng và mưu mô hoàn toàn Phi Phật giáo. Sau Giáo chỉ số 9, tình hình tăng ni Phật giáo Hải Ngoại đã rơi vào tình trạng “thập nhị sứ quân”. Một số tăng ni vẫn tuyên bố trung thành với GHPGVNTN do HT Huyền Quang Quảng Độ lãnh đạo nhưng cực lực phản đối GS. Võ Văn Ái và bốn vị cầm đầu GHPGVN tại Hoa kỳ mà họ cho là “Tứ Độc”. Bộ phận các Tăng Ni từng sinh hoạt sống chết với giáo hội PGVNTN đã bị Giáo chỉ số 9 (mà họ cho là văn bản giả mạo) đẩy ra, phân hóa thành nhiều nhánh phái như: GHPGVNTN Hải Ngoại, GHPGVNTN Hoa Kỳ, GHPGVNTN Liên Châu, Giáo hội Phật giáo Về Nguồn… Thượng tọa Thích Bổn Đạt ở Canada, Hòa thượng Thích Như Huệ, Hòa thượng Thích Bảo lạc, Thượng tọa Thích Quảng Ba, v.v... tại Úc châu – Tân Tây Lan, và Hoà thượng Thích Minh Tâm tại Châu Âu tuyên bố trên văn bản hay trong hoạt động không khâm tuân Giáo chỉ số 9 vì cho đó là sản phẩm “lộng giả thành chân” xuất phát từ Phòng Thông Tin Phật Giáo của GS. Võ Văn Ái và nhóm chủ trương chứ không phải ban hành từ đức cố Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang. Vì vậy họ không tuân hành các Thông bạch, Thông tư của Viện Hóa Đạo (của văn phòng 2). Nhưng vẫn tiếp tục tuyên bố trung thành với GHPGVNTN. Sự kiện này gây hoang mang dư luận trong Cộng đồng Người Việt Hải ngoại nói chung và Cộng đồng Phật giáo nói riêng.
Nói tóm lại là hiện nay, Phật giáo trong nước không có giáo
quyền vì mọi quyết định đều nằm trong tay đảng CSVN. Phật giáo
Hải ngoại phân hóa trầm trọng, mỗi nhóm tự quản như là một giáo
hội độc lập. Hoàn toàn vắng bóng một hình thức tổ chức hay giáo
quyền có thực lực. Đã đến lúc lực lượng Gia Đình Phật Tử Việt Nam phải phát huy tinh thần Bi, Trí, Dũng mạnh dạn đứng lên TỰ CỨU MÌNH mà cảm thông, chia sẻ, nối dây thân ái để ngồi lại với nhau. Tuổi trẻ GĐPTVN không thể buông tay cho VÔ MINH LÔI KÉO chia thành những đơn vị trung thành với Thầy Tổ của mình một cách yếu đuối và phi lý như hiện nay. GĐPTVN muốn tồn tại và phát huy phải đứng ra ngoài vòng phân hóa và tranh chấp của chư tôn đức và các thế lực huynh trưởng. Trong thời đại mới và trước hoàn cảnh mới, GĐPTVN không cón cách lựa chọn nào là cùng dang tay đón nhận và ngồi lại với nhau. Lịch sử Phật Giáo đã chứng minh rằng: Mục Liên Thanh Đề tạo Nghiệp ác phải vào địa ngục thì cần phải có Mục Kiền Liên tìm phương cứu vớt. GĐPTVN phải phát huy tinh thần Mục Kiền Liên đối với thế hệ Phật tử đàn anh đang đối diện với Nghiệp báo.
Thời gian và tuổi già không đợi ai. Ước mong các anh chị huynh
trưởng phải sáng suốt bắt tay ngay vào việc CHẤN HƯNG VÀ HIỆN
ĐẠI HÓA GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT
NAM
trước khi quá muộn màng.
|
© copyright giaodiem.us | 2009