đăng ngày: 02.10.2011
|
|
|
Tâm Tình Của Một Người Lính Già VNCH Qua Việc Nguyễn Tấn Dũng & Hồ Cẩm Đào Sẽ Có Mặt Tại Honolulu (Hawaii) -Trong Hội Nghi APEC Vào Ngày 12-13/11/2011. MƯỜNG GIANG
Năm 1978, tướng Ion Mihai Pacepa trưởng cơ quan tình báo Lỗ, cũng là người rất được vợ chồng Ceausescu tín nhiệm hết mực nhưng không biết vì lý do gì, đã bỏ đảng chạy vào Sứ quán Hoa Kỳ tại Bonn (Tây Ðức), để xin tị nạn chính trị, đồng thời viết hồi ký công bố tội ác của đảng cọng sản Lổ . Nhờ vậy, thế giới văn minh mới phần nào biết được chuyện thâm cung bí sử nơi thiên đàng xã nghĩa, trong đó có chuyến công du “ thăm Hoa Kỳ “ của vợ chồng Ceausescu vào năm 1978. Cũng qua hồi ký trên mới biết, từ năm 1972 đảng cọng sản Lỗ đã phát động một chiến dịch có tên “ Chân Trời “, nhằm mục đích tuyên truyền dụ dổ các nhà tư bản Tây Phương nhẹ dạ, qua lợi nhuận hứa hẹn cùng vàng bạc mua chuộc, để giúp đảng đề cao hình ảnh lãnh tụ “ Ðộc tài khát máu Ceausescu “,trên các diễn đàn kinh tế và chính trị quốc tế. Cuối cùng tên khát máu cũng đã đạt được mục tiêu chiến lược, qua các cuộc gặp gở, móc nối với đủ loại thủ lĩnh, từ nguyên thủ quốc gia cho tới các bố già xếp trùm buôn lậu khủng bố quốc tế, mà đỉnh cao là cuộc gặp mặt tổng thống Mỹ lúc đó là J.Carter, tại Tòa Bạch Ốc vào năm 1978. Nhưng tất cả phải thuận theo lòng trời ý dân, nên lũ bạo tàn hại dân bán nước, đâu có bao giờ đạt được tham vọng. Bởi vậy khi máy bay vừa tới phi trường quốc tếKennedy tại New York, vợ chồng tên độc tài đã được hơn 5000 người Hung và Lỗ tịnạn, dàn chào biểu tình la hét đã đảo, ngay trước cửa Waldorf Astoria lối ra khỏi sân bay, dẫn về thành phố Nửu Ứớc. Báo hại đoàn xe phải dùng đường hầm ngả hậu, mới thoát được trận cuồng nộ trùng trùng của kiều bào. Tại khách sạn nơi phái đoàn Lổ dừng chân, một rừng người biểu tình khác, cũng đông đảo không thua gì tại phi trường, gần như bít hết mọi lối vào, với vách biểu ngữ, biển cà chua, trứng thối và bão âm thanh cuồng nộ, gào thét, đã đảo như xé tan bầu trời nước Mỹ, khiến cho pho tượng Nữ Thần Tự Do cũng xao động vì phải chứng kiến sự biến thái của chính quyền Mỹ lúc đó chỉ vì lợi mà đánh mất cái danh dự của một nước đang dẫn đầu khối thế giới tự do . Trên đường về,chiếc xe Cadillac màu đen của vợ chồng bạo chúa nước Lỗ, được cà chua trứng thối nhuộm thành màu đỏ máu. Ngay lúc xe vào được bên trong, vẫn còn bị đoàn biểu tình ngăn lối, may nhờ có một lực lượng hùng hậu gồm cận vệ Lỗ, FBI và cảnh sát Mỹ tận tâm bảo vệ, mới đưa được vợ chồng tên khủng bố lên phòng, lúc đó gần nhưchỉ còn là hai cái thây người không hồn, vì quá sợ hải, trước đám đông như muốn phanh thây xé xác mình. “ Tên giết người, tên tội phạm ! Ceausescu, Idi Amin“những tiếng la hét đả đảo cọng sản khát máu, được khuếch đại qua loa phóng thanh, từ dưới phố tràn vào căn phòng ngủ của vợ chồng bạo chúa cao tít tận tầng lầu 28, khiến không ai nuốt trôi vào miệng những món cao lương mỹ vị dành cho bửaăn tối, do chính đầu bếp của đảng mang từ Lổ sang nấu nướng trong khách sạn. Mọi thức ăn uống của Vua và Hoàng hậu đỏ, trước khi dọn lên bàn ăn trong phòng ngủ,cũng đã được viên tướng quân y tên Popa kiểm tra, khử độc và nếm thử nhiều lần bằng máy móc cũng như miệng mình. Rõ ràng lích sử đã tái diễn tại nước Mỹ, năm 1978 vợ chồng tên độc tài cộng sản khát máu nước Lỗ bị đồng bào mình, làm cho nhục nhã nơi xứ người. Ba mươi bảy năm sau, từ 19-6-2005 tới25-6-2005, Phan Văn Khải, Thủ tướng, đại diện cho đảng cọng sản , bạo tàn tham nhũng, đang hà khắc cai trị nước VN bằng thủ đoạn của kẻ xâm lăng chiếm đóng,đồng thời cũng là một thương nhân đứng đầu tập đoàn tư bản đỏ, gồm thiểu số cán bộ đảng và đám Việt gian, Việt kiều xu thời hám danh tham lợi đang a dua hợp tác và nịnh bợ kẻ thù chung của dân tộc. Chúng hiện là thành phần giàu có nhất nước với tiền tỷ núi vàng, tới Hoa Kỳ với mục đích như vợ chồng bạo chúa nước Lỗ thuỡ trước, qua lớp võ hào nhoáng ngoại giao nhưng thực chất là tung tiền kiếmđược bằng tham nhũng, bán nước, buôn dân VN, để mua dư luận báo chí truyền thông, để vừa đánh bóng đảng cầm quyền, vừa rao món hàng 80 triêu lao động trong nuớc, hầu xin Mỹ gật đầu cho vào WTO. Tại đây, Y và đoàn tuỳ tùng đông đảo hơn vài trăm nguời, từ chủ cho tới đầy tớ,tên nào mặt mũi cũng no tròn, quần áo bãnh bao, ngự trên những chiếc xe hơi sang đẹp đắt giá. Ðó là tiền vàng mà đảng kiếm được, từ máu thịt, mồ hôi nước mắt của đồng bào và từng tất đất quê hương đem dâng bán cho Tàu đỏtrong ba mươi năm tạo thành. Ðoàn Việt Cộng-Việt Gian, từ ngày đầu tiên tới Mỹ19-6-2005, cho tới khi rời Hoa Kỳ sang Canada 25-6-2005, nơi nào kể cả Toà BạchỐc, thủ tướng cũng như phái đoàn của đảng VC, đều bị đồng bào mình đã đảo, khinh miệt và lột mặt nạ nói láo, sát nhân, trước người Mỹ và dư luận thế giới. Ðiều kỳ lạ nhất, trong sự chống đối Phan Văn Khải qua chuyến đi này, hầu hết những người tham dự, có rất nhiều trí thức trẻ, trình độ văn hóa cao và độc lập bản thân. Họ thuộc thế hệ VN thứ hai, dù sinh tại quê nhà hay trên đất Mỹ, vẫn không dính dáng tới cuộc chiến Ðông Dương lần 2., nên chẳng ảnh hưởng gì tới sựtranh chấp ý thức hệ của cha ông, mà tới đây chỉ vì lý tưởng của dân tộc. Ngoài ra là đồng bào tị nạn cọng sản khắp nơi trên thế giới , những nạn nhân từng bịchế độ khủng bộ sát nhân của Phan Văn Khải, hành hạ bốc lột tận xương tuỷ nơi quê nhà. Tất cả biểu tình chống tên đầu xỏ đại diện cho VC, tập đoàn thực dân mới, với mục đích chính thay mặt cho hơn 80 triệu đồng bào trong nước, hiện không có miệng để đòi lại tựdo dân chủ đã mất từ năm 1975, quyền làm người và miếng cơm manh áo, mà họ đang phút giây làm trâu bò người, để cho đảng cọng sản, Khải và bọn Việt Gian Việt Kiều lợi dụng xương máu qua mũi súng, được sang giàu tuyệt đỉnh trong mấy chục năm qua. Sự may mắn của tập đoàn VC là ở đâu trên đất Mỹ, chúng cũng được đồng đô la bảo vệ chặt chẽ, nên không hưởng được những sự căm thù nguyền rũa tận mặt của hằng trăm ngàn nạn nhân, như tên Trần Trường từng nếm trong quá khứ. Tóm lại, người Việt bây giờ không giống nhưtrước năm 1975, qua kinh nghiệm cả trăm lần, bị lừa bịp khủng bố bốc lột, nên đã không còn ai, kể cả đảng viên hiện sống trong nước, tin nghe nhửng lời láo hứa và tuyên truyền rẽ mạt của VC hay những đài, báo tiếng Việt ở hải ngoại, ham tiềnđang làm công cụ cho kẻ bạo tàn. Năm 1927, Tổng thống Coolidge (Hoa Kỳ) và phu nhân mở tiệc khoản đãi các phái bộ ngoại giao. Trong bữa tiệc, người ta xếp phu nhân của đại sứ Bỉ ngồi cạnh viên đại sứ đầu tiên của Ðức , kểtừ sau Ðại Chiến lần thứ I (1914-1918) , đồng thời còn kiêm thêm chức giám đốc KRUPP. Vị phu nhân trên đã tuyên bố thẳng thừng trước mặt mọi người ‘Tôi không ngồi cạnh tên sát nhân này ‘.Tái mặt trước một sự kiện bất ngờ,các viên phụ tá tức tốc phải đổi chỗ ngồi cho bà. Sau đó, Tổng thống Coolidge ra lệnh cho Bộ Ngoại Giao chỉ định một trưởng ban Nghi lễ tại Bạch Cung để lo việc tiếp tân. Ðiều này cho thấy người Mỹ rất coi trọng tới các qui tắc ngoại giao nhưng tại sao lại cắt bỏ các nghi lễ đón tiếp khi Nguyễn Minh Triết, nhân danh chủ tịch nước VC tới thăm chính thức Hoa Kỳ ? đối với các nước dân chủ văn minh là một biến cố lớn làm nhục quốc thể nhưng với CSVN lại là một chuyện bình thường, vì nhiệm vụ của Triết tới đây không phải để vinh danh quốc gia và dân tộc VN, mà chỉ để cầu cạnh Hoa Kỳ đổ tiền vào nuôi béo đảng và sự giúp đỡ về kinh tế, quân sự cho chúng để trấn áp, khủng bố đồng bào mình. Tóm lại ngày nào Chính phủ Hoa Kỳ còn chưa tỏ rõ lập trường chính trị dứt khoátđối với VC, chừng đó đừng mong chúng dừng tay hay nhân nhượng với ai về nhân quyền, dân chủ..hiện đang là một kho xăng chờ bốc cháy, tiêu hủy đảng CS. Dù gì chăng nữa, Triết cũng mang danh là người đại diện cho cả nước nhưng Y đã làm nhục quốc thể, qua những lời phát biểu bịp láo bậy bạ, trước mặt báo giới cũng như chính quyền Mỹ và đồng bào Việt Hải Ngoại, khi được chất vấn về nhân quyền, dân chủ, bầu cử gian lận. Ðã vậy Y còn lớn lối bào chữa việc đảng duy trì chế độ độc tài khủng bố trong nước, là thể theo ý nguyện của toàn dân. Tư cách và trình độ của lãnh đạo đảng như thế, nên suốt thời gian Triết và tập đoàn Mafia đỏ đã bị tập thể Người Việt Tị Nạn trên đất Mỹ biểu tình phản đối hạ nhục, từ lúc mới đặt chân xuống phi trường New York ngày 18-6-2007, cho tới Tòa Bạch Ốc ởHoa Thịnh Ðốn và cuối cùng là Los Angeles vào chiều ngày 22-6-2007. Có thể nói được là chưa bao giờ khí thế của đồng bào biểu lộ sự căm thù VC lên cao gần như tột đỉnh. Tại hai thành phố Nữu Ước và Hoa Thịnh Ðốn, nới có sự hiện diện của Triết và tập đoàn Mafia đỏ, tràn ngập hàng ngàn người tị nạn. Họ từ muôn phương kéo về đây bằng đủ mọi phương tiện và gồm nhiều thành phần xã hội tham dự. Tất cả mang chung ngọn lửa căm phẩn trước những kẻ độc tài độc đảng tham nhũng khủng bố, đã làm hại dân nước, hủy diệt tự do và cuộc sống bình thường của đồng bào cảnước suốt 32 năm qua. Theo tin tức nghe được từ các đài và báo chí, thì nơi nào Triết và đồng bọn cũng nằm bẹp xuống sàn xe hay dùng cửa hậu hoặc đường hầm đểvào các địa điểm cần tới, vì sợ đối mặt trực tiếp với đoàn biểu tình đang chốngđối chúng quyết liệt, để đòi hỏi công lý cho hơn 80 triệu đồng bào trong nước và những nam nữ chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ nhân quyền, đang bị đảng bắt bớcầm tù lúc đó như Linh Mục Nguyễn Văn Lý, các nhà tranh đấu Lê Thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy,Nguyễn Văn Ðài.. Tại khu vực quanh khách sạn St Regis Monarch Beach Resort là nơi Triết và tập đoàn đỏtrú ngụ, từ chiều ngày thứ sáu 22-6-2007 đã biến thành rừng cờ vàng của hơn 5000 người Việt tị nạn biểu tình đả đảo CS. Theo lời kể của Thiếu Uý Phạm Hòa thuộc Nha Kỷ Thuật Bộ TTM/QLVNCH, người đã hiện diện trong khu vực suốt thời gian biểu tình, cho biết tinh thần chống Cộng của Người Việt tị nạn rất cao và kỷ luật. Ðặc biệt khi thấy đoàn xe chở Triết và đồng bọn tiến vào khách sạn, nhiều cụ già đã nhào ra trước đoàn xe để la ó sĩ nhục bọn khủng bố độc tài. Nhiều tên Việt gian khác thì ngự trong xe kiến đen bịt bùng nhưng vẫn không dám ngó người Việt đang biểu tình phía ngoài. Ðặc biệt trong cuộc biểu tình này, cảnh sát Mỹ thuộc khu vực Dana Point hiện diện rất đông, có cả trực thăng bay tuần thám trên trời. Tuy nhiên đã không có điều đáng tiếc nào xảy ra vì nhân viên công lực chỉ làm nhiệm vụ của mình nên rất hòa nhã với mọi người. Sát cánh với đồng bào, là sự hiện diện của các vị dân cử gốc Việt gồm Giám sát viên Janet Nguyễn, Nghị viên Andy Quách, Tạ Ðức Trí, Nguyễn Quốc Lân, Nguyễn Quang Trung và Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang CA Lou Correa.. Ngoài các đoàn thể, đảng phái, các lực lượng chính và đồng bào tại Los Angeles, vùng lân cận thuộc Nam CA như Orange County, San Diego.. còn có phái đoàn Người Việt tại San Jose, Sacramento . Nhục nhã nhất là Triết đã chọn một nơi hẻo lánh như Dana Pointđể làm hang ổ dừng chân tại Nam CA nhưng vẫn bị hơn 5000 người Người Việt tị nạn tìm tới biểu tình hạch tội. Ðặc biệt là trong cuộc biểu tình này, ngoài những người lính già còn có sự tham dự rất đông đảo của lớp người trẻ từ 20-40 tuổi, vì không chấp nhận chế độ phi nhân độc tài đảng trị, nên đã sát cánh cùng anh cha tới đây đã đảo phản đối lũ vô thần. Nhưlần trước, Phan Văn Khải tới Mỹ tư 19 tới 25/6/2005 là một chuyến đi đầy nhục nhã vì ở đâu cũng bị đồng bào tị nạn biểu tình phản đối. Thế nhưng báo đảng đã đổi trắng thay đen, vẽ vời tâng bốc là Khải đã tạo được dư luận tốt và đạt được mục tiêu quan trọng hàng đầu là móc nối làm ăn buôn bán với Mỹ. Khải còn khoe trong chuyến đi, đã được bắt tay với nhiều yếu nhân Mỹ trong đó có Tổng thống W.Bush và đặc biệt được Paul Richter , viết bợ trên tờ Los Angeles Times ‘ Thủtướng VN được Mỹ đón ‘ tiếp trọng thể ‘.Còn Nguyễn Minh Triết khi vừa về tới Hà Nội ngày 24-6-2007, đã vội ra lệnh cho báo đảng viết bài thổi phòng chuyến đi của mình, trong lúc hầu hết báo chí và truyền thông quốc tế đều loan tin sự nhục nhã của Triết và đồng bọn, từ ngày 18 tới 22/6/2007 trên đất Mỹ. . Rút kinh nghiệm “ nhục nhã “ của Khải và Triết qua chuyến sang Hoa Kỳ, nên Nguyễn Tấn Dũng chọn phi trường Maryland khi tới chầu Tổng Thống G.W.Bush vào ngày24-6-2008 để xin ‘ công nhận VN có nền kinh tế thị trường ‘ về phía Mỹ thì nói sẽ bắt VC tôn trọng nhân quyền và tự do.. Ðây không phải là lần đầu tiên người Mỹ nói tới nhân quyền hay tự do của nước khác, bằng chứng là một dự luật cho nhân quyền của VN (HR3096) dù đã được Hạ Viện Mỹ đồng ý với đa số tuyệt đối (414/3) qua phiên họp ngày 18-9-2007 nhưng tới nay vẫn còn nằm yên trong ngăn kéo Thượng viện. Cũngđâu có ai quên Người Mỹ vì quyền lợi kinh tế, nên bất chấp sự phản đối của các tổ chức tôn giáo và nhân quyền, đã loại bỏ VC ra khỏi danh sách những nước cần quan tâm đặc biệt về tôn giáo. Nhờ vậy đảng ta mới có cơ hội vào WTO ngày13-11-2006, giúp Mafia đỏ thêm cơ hội làm giàu qua các vốn đầu tư ngoại quốc. Trong lần hội nghị thượng đỉnh những quốc gia ven Thái Bình Dương (APEC) tại Hà Nội, Tổng thống Bush đã bị mất mặt trước Quốc Hội Hoa Kỳ, khi muốn cho VC qui chế Tối huệ quốc vĩnh viễn (PNYR) nhưng đã thất bại vì không đạt được 2/3 sốphiếu ấn định. Do đó dự luật này mấy tháng sau mới được ban hành khi đệ trình QH lần thứ hai. Ngày 29-12-2006 Mỹ lại bí mật ký lệnh bãi bỏ cám vận VN về vũ khí , đổi lại VC cho hảng Martin Lockheed của Mỹ được thiết lập hệ thống vệ tinh. Trong hiện tình đất nước ngày nay, không phải VN đang chờ “ Đại Họa Mất Nước “ từ giặc Tàu xâm lược, mà thực tế dân tộc và đất nước của chúng ta đã mất vào tay Trung Cộng từ lâu. Việc gặp gỡ giữa Đới Bỉnh Quốc và Nguyễn tấn Dũng hôm 5-9-2011, chỉlàm công việc hợp thức hóa“ thực trạng của một nước VN, từ nay là một chư hầu lệ thuộc vào đế quốc Tàu đỏ “ mà thời điểm bắtđầu “ Bắc Thuộc Lần Thứ V “ là ngày VC mừng quốc khánh Trung Cộng 1-10-2011 !. Bởi vậy hơn bao giờ hết, người dân VN đang sống trong cũng như ngoài nước, phải nhất tề đứng dậy theo gót các dân tộc Bắc Phi và Tiểu Á, hoặc là cam tâm sống với cái gọi là “ dân chủ cuội theo định hướng XHCN, qua kiểu áp đặt của CSVN “ để đời đời được yên làm làm nô lệ cho đảng cầm quyền và giặc Tàu “, hoặc là “ can đãm đứng dậy theo bước tiền nhân buổi trước, lật đổ chính quyền đang làm tay sai cho ngoại bang, để cả nước toàn quyền xã thân đánh đuồi giặc Tàu ra khỏi nước Việt “. Đểphá vở một cuộc cách mạng mới vì dân chủ và độc lập tự do cho nước Việt, VC đã lợi dụng thái độ lưng chừng và trốn tránh “ chánh trị “ của người dân, bằng cách gây sự hoang mang qua lối rĩ tai, hăm dọa, mua chuộc và rãi bọn cò mồi bàn tán xôn xao rằng là “ trong hàng ngủ người biểu tình “ có gài công an, mật vụ..lén phén tham gia bị còng lúc nào không biết . Riêng ở ngoài Bắc, người dân sống với chế độ lâu rồi, đâu lạ gì những trò hề trên nên đảng đành phải “ ban lệnh cấm “biểu tình chống Tàu. Tóm lại không ai là không bị ám ảnh bởi chánh trị mặc dù họ cố quên lãng hay trốn tránh. Nhưng người Việt có thể không làm chánh trị được chăng khi mọi nẽo đườngđất Việt ngày nay, đâu đâu cũng đầy bóng dáng kẻ thù không đội trời chung của dân tộc là Trung Cộng. Chúng không những cướp biển đảo, đất đai của ta mà còn cướp luôn chén cơm manh áo của người dân cả nước. Chúng không những hủy diệt cảmột nền văn hiến Việt bằng sách vở báo chí Hán tộc mà còn đồng hóa người Việt thành một nhóm thiểu số như các dân tộc Mãn, Mông, Tạng , Hồi. Ngày xưa chính trịlà nghề của những con buôn khoa bảng. Ngày nay chánh trị là bổn phận chung của mọi người “ giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh “. Chinh trị là thế đó, là nhân cách của một con người đáng sống. Dấn thân vào con đường đấu tranh, để làm cách mạng tìm kiếm dân chủ thực sự cho chính bản thân và gia đình, đầu tiên chúng ta phải biết nói “ không “ tức là vĩnh viễn sẽ chẳng bao giờ chịu “ khuất phục “ trước kẻ thù cho dù có bị chúng khủng bố, hành hạ, thủ tiêu, hăm dọa hay áp đặt đủ mọi tội danh mà nạn nhân không hề có. Và tranh đấu càng có chính nghĩa hơn, đối với những con người dám xã thân “ mặt chạm mặt “ với tập đoàn công an, công cụ tay sai đắc lực của một chính quyền đang bán nước cho ngoại bang, qua những cuộc Biểu Tình tại Hà Nội và Sài Gòn “ đã đảo quân xâm lược Trung Cộng “. Tranhđấu với kẻ mạnh đang nắm quyền lực trong tay, có trại giam nhà tù và tiền bạc. Tất cả đối với những người yêu nước đang dấn thân vào con đường đấu tranh, đều rất nguy hiểm đến tánh mạng cho họ và gia đình. Thật đáng khâm phục thay, những người tranh đấu tuổi trẻ hôm nay trong nước, bạo lực bạo quyền của VC tuy có làm cho họ sợ hãi lúc ban đầu nhưng sau đó sự can đãm phát xuất từ lòng yêu nước,đã khiến cho mọi người hiên ngang đứng dậy đấu tranh, bất chấp chết chóc và tùđày. Dậy mà đi cứu nước đang mất trong tay giặc thù Trung Cộng, hởi đồng bào oi ! Tôi đã lắng nghe những bài hát quen thuộc đó trên nhiều đài phát thanh tiếng Việt, mà cõi lòng cằn khô của người lính già xa xứ như đang sống lại những âm thừa của tiếng gọi non sông. Hai tháng qua, người Hà Nội và Sài Gòn đã thực hiện được nhiều cuộc biểu tình “ chống giặc Tàu “ tuy không phải là hàng hàng lớp lớp người tham dự nhưng ít ra Họ đã bắt đầu viết lên một trang sử mới của Dân Tộc Việt. Mớiđây nhân đọc Bản Thông Cáo số 1 và một lá thư của ông Ngô Xuân Tâm qua E.Mail, mới biết được tin Nguyễn Tấn Dũng và Hồ Cẩm Đào, sẽ có mặt trong Hội Nghị APEC được tổ chức tại thành phố Honolulu, thủ phủ của Tiểu Bang Hawaii vào hai ngày 12&13/11/2011. Nhờ đọc qua hai văn kiện trên, mới biết được kế hoạch tổ chức “cuộc Biểu Tình “ chống NTD và HCĐ khi chúng tới đây. Trong thân phân và tư cách của một người VN “ chạy giặc VC ‘ , người viết chỉ xin được làm một que diêm nhỏ,góp phần làm bật sáng hàng ngàn trái tim Người Việt đang cùng trong cảnh ngộ “ chạy giặc VC “ tại Honolulu, để chúng ta cùng với Ban Tổ Chức “ Xuống Đường Biểu Tình“ chống tên phản dân hại nước Nguyễn Tấn Dũng, cùng lúc với tên đầu sỏ đế quốc đỏHồ Cẩm Đào đang chủ trương cướp và hủy diệt dân tộc VN. Mèo trắng hay mèo đen, mèo nào ăn chuột là được, huống chi hoàn cảnh giặc sắp tới nhà..nên nếu cây cột đèn ở dưới phố có thể hô hào được đồng bào tham gia cuộc biểu tình trên, thì chắc chắn đám đông cũng theo..miễn hành động không đi ngược với lý tưởng của người Việt. Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di Những Ngày Đầu Tháng 10-2011 MƯỜNG GIANG
|
© copyright giaodiem.us | 2009