đăng ngày: 02.04.2011
|
|
(HT. phổ biến bài viết này theo yêu cầu của @ tvđh.)Bố tôi và người tù Nguyễn chí ThiệnLời giới thiệu: Người dân hải ngoại chưa ai quên mấy năm trước đây có một bọn lưu manh mất dạy, vô liêm sỉ như Đặng Văn Nhâm, Hoàng Dược Thảo viết bài bôi bẩn đánh phá nhà thơ Nguễn Chí Thiện.Mục đích chúng bôi bẩn Nguyễn Chí Thiện là mong đồng bào hải ngoại sẽ xa lánh nhà thơ, nhà tranh đấu bất khuất này. Nay có bài viết của bà Vũ Triều Nghi, người đã được Nguyễn Chí Thiên nhờ đem thơ ra hải ngoại trong lần gặp ở Hà Nội. Hiện nay bà Vũ Triều Nghi sống tại San Jose và là nhân chứng đáng tin cậy tuyệt đối về nhà thơ Nguyễn Chí Thiện. Những kẻ ngậm máu phun người, bôi bẩn Nguyễn Chí Thiện sẽ phải trả một cái giá khá đắt là từ nay không còn ai tin vào những gì chúng viết nữa. Vàng thật không sợ thử lửa. Bài viết của bà Vũ Triều Nghi đã làm sáng tỏ thêm về thân thế và chuyện sang tác thơ của Nguyễn Chí Thiện.
Los Angeles, cuối tháng 3 năm 2011 _______________
Lời phi lộ: Có
một dạo, tuần báo Sàigòn Nhỏ (Little Sàigòn) ở Nam Cali có gây
scandal người tù Nguyễn Chí Thiện đang ở Mỹ là "giả mạo". Đã có
một số đông bác bỏ lập luận này.
Ba anh em chúng tôi lớn lên bằng tài chánh eo hẹp, lần lượt cô
dì này đến chú bác khác cưu mang. Ôi, những ngày vàng son thuở
ấy, một "giấc Nam Kha khá bất bình...". Năm người trong gia đình
chúng tôi, mỗi người một ngả, thậm chí hơn cả nửa thế kỷ rồi mà
cũng hiếm khi sum họp dưới một mái nhà kể từ khi "đất bằng dậy
sóng" 1945.
Ngày em đi, anh niềm vui Chủng viện,
Nỗi đau còn hằn mãi trong tâm tưởng, tôi đâu ngờ rằng cậu em
trai duy nhất của tôi, một ngày tháng Tư đen 1975, lại nối gót
bố 30 năm xưa cùng với Sàigòn hấp hối, em tôi trở thành người tù
cải tạo với gần 8 năm dài bóc lịch !
Đất Mỹ, Đó là những dòng thơ Nguyễn Chí Thiện diễn tả về tôi khi thấy bố già ngắm hình đứa con gái. Anh làm quen với tên T.N. từ đấy, bởi đó là niềm vui của bố và của một anh tù thuở "mắt trũng chân phù" trong trại tù Phong Quang. Đất Mỹ, trời Âu xa lắm, nổi trôi mãi chẳng ngừng. Đây những ngày xuân xa xứ, hồn tả tơi tựa những cánh hoa đào rơi lả chả bên dòng Potomac đẫm rong rêu ! Đây trời Arlington buốt giá, đôi bờ tuyết phủ. Từ mùa hạ Chicago nắng cháy đỏ da, tôi trôi dạt về chiều El Paso mưa buồn xót mắt. Cứ thế tôi đã đánh mất bao nhiêu mùa xuân trong đời, rồi tôi dừng lại đây với hơn 18 mùa sương phủ trên chiếc cầu lạnh giá Cựu Kim Sơn. Để rồi "xin nhận nơi này làm quê hương". Một ngày tỉnh mộng nghe tim mình ray rứt thương về mảnh đất hình chữ S. Mùa xuân 1992, tôi trở về cố quận.
Lòng như cơn bão, giữa rừng người đứng ở phi trường Tân Sơn Nhất
kia, có bố mẹ già còm cõi mà gần nửa thế kỷ tôi mới được tái
ngộ. Có ông anh trịnh trọng trong bộ áo Dòng, có cậu em trai gầy
gò răng rụng, với mái tóc bạc màu tù cải tạo.
Thân không trời đất mà mưa gió Thế đó ! Là phút giây hội ngộ của gia đình chúng tôi lần đầu tiên trong đời, đủ được 5 người. Tôi xa Hà Nội không phải "năm em mười tám khi vừa biết yêu" mà là khi cô bé 11 tuổi phải rời trường Saint Paul, nay rất gần Tòa Khâm Sứ. Tuổi thơ tôi di cư vào Nam với bao nỗi nhọc nhằn. Bây giờ Hà Nội xưa của tôi hiện ra trước mắt, sao bỗng dưng tôi nghe vị mặn ở bờ môi. Một Hà Nội đưa tôi vào lạc lõng, một Hà Nội của Trịnh Công Sơn với cây cơm nguội vàng và hồn tôi ngỡ ngàng xa lạ. Tôi đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác khi đặt chân lên thềm nhà của bố mẹ. Căn nhà nhỏ mốc meo rêu với mùi ẩm mốc khó chịu. Tất cả hiện ra cảnh nghèo khó tới rợn người. Thế mà bố mẹ tôi hân hoan ra mặt. Bố cười bảo tôi: "Con ở ngoại quốc về chắc thấy chỗ này ghê rợn lắm. Từ ở tù ra gần cả chục năm rồi, bố mẹ sống đạm bạc đã quen, nhà thờ Hàm Long ngay đầu phố, tiện lắm. Bố muốn con hiểu rằng, căn nhà nghèo khó này đã từng tiếp đón những người bạn trí thức tuyệt luân, lại đầy nhân ái và tình người. Bố mẹ yêu những người ấy như ruột thịt. Con sẽ lần lượt gặp họ, ai cũng muốn gặp con đấy, vì bố đã nói nhiều về con trong những năm tháng tù đày. Này nhé, nhiều tên tuổi lừng danh con nên kính phục - Phùng Cung, Hoàng Cầm, Nguyễn Hữu Đang, Nguyễn Chí Thiện và còn nhiều nữa trong nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, con có nghe tên họ chưa" ?
* Nghe thì nghe nhiều rồi đó, nhưng chả bao giờ tôi lại nghĩ
rằng, mình may mắn gặp được những nhân tài này. Rồi bố giới
thiệu: Nguyễn Chí Thiện, người bạn tù lâu năm, người bạn vong
niên của bố.
Bé Triều Nghi, bé Triều Nghi,
Trở về Mỹ, cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại bắt đầu quyên góp để
yểm trợ cho anh và tôi thường xuyên có mặt. Thời gian thấm
thoắt, có lẽ thơ anh bắt đầu có tiếng vang bên trời Âu. Năm anh
đến bến bờ tự do, cộng đồng Việt khắp nơi đón rước anh, tên anh
nổi như cồn qua hàng loạt bài diễn văn. Tôi mừng thầm. Một niềm vui lớn lao cho tôi khi thấy anh toại nguyện. Tôi cười, mừng anh, đồng thời nhắn rằng, T.N. sẽ không có mặt trong những buổi diễn thuyết của anh, bởi tôi không thích đám đông và không làm chính trị. Từ đó, mỗi lần về Bắc Cali, dù không gặp nhau thì vẫn là những lời thăm hỏi chí tình.
Nguyễn Chí Thiện, mỗi lần gặp anh là tôi mường tượng ra lần đầu
hội ngộ với anh, với bố già trong căn nhà nghèo khó ở Hà Nội, và
tôi đã từng khuyên anh "cẩn thận nhé. Nay anh làm dâu trăm họ
rồi đấy", vào năm 1995 khi vừa đặt chân trên đất Mỹ. Tôi thiết nghĩ, tôi lên tiếng là đã quá thừa, bởi nhà văn Phan Nhật Nam, giáo sư Jean Leaby đã viết quá đầy đủ về anh rồi. Sự thật vẫn là sự thật. Anh Thiện ơi, càng cao danh vọng càng dày gian nan ! Thôi thì, đó cũng là định luật sống.
Viết những dòng này cho anh, bố già nay đã miên viễn, Nguyễn Hữu
Đang cũng vô thường, mà Phùng Cung thì đã "hạt bụi nào hóa kiếp
thân anh". Chỉ còn lại một Nguyễn Chí Thiện ở tuổi hoàng hôn,
thế mà cây muốn lặng sao gió không ngừng. T.N. nhớ mãi lời bố
khi giới thiệu anh "Thằng ấy khí khái, anh hùng, con có dịp hãy
đọc thơ nó, bố phục nó lắm".
Ta đau trời Phong Quang
Những dòng thơ này xuất phát tự đáy lòng tôi gửi tới bố V.T.H.
và các anh cùng chung chí hướng. Tôi nợ anh một lời tạ lỗi năm
nào đã không dám đưa thơ anh đi. Tôi nợ anh bao ân tình cho
miếng khoai mẩu sắn anh nhường cho bố tôi dạo ấy. Mùa xuân này
xin anh nhận nơi tôi một đóa hồng cho người tôi ngưỡng mộ: nhà
thơ Nguyễn Chí Thiện, người bạn vong niên của bố tôi mà sinh
thời, bố từng thán phục và mến thương.
|
© copyright giaodiem.us | 2009