đăng ngày:  16.11.2009 | email: gd_us@hotmail.com

ß Trờ về

 

Mục “Nghĩ vắn trong ngày” được mở lại bằng bài viết “Nhận xét về một viễn kiến chính trị của Bà NĐN”, là một trang ý kiến cá nhân, do NVH phụ trách về bất cứ đề tài nào có tính thời sự. Các bài viết ngắn (hoặc dài) trong mục này được viết dưới dạng “bản thảo”, sau đó sẽ được tác giả “re-edit” để sửa chữa, bổ sung… thành tập, khi hoàn cảnh và thời giờ cho phép.  Hội Tụ

 Nhận xét về một viễn kiến chính trị của bà quả phụ Ngô Đình Nhu 

Nguyễn văn hóa

     

     Trong cuối tháng 10/2009, tình cờ tôi đọc (và nghe) được bài phỏng vấn của một nhà báo phương Tây, phỏng vấn bà Ngô Đình Nhu ngày 11/02/1982. (quý độc giả có thể theo dõi theo đường link URL kèm theo bài viết). Đó là một cuộc phỏng vấn dài gần 1 giờ. Bà Nhu hôm ấy ăn mặc à-la-mode, áo dài màu hồng cam đậm, cắt hỡ cổ (theo mode áo dài bà đã lăng-xê đầu thập niên 1960), choàng qua vai chiếc khăn lông thú màu nâu đậm. Với khuôn mặt thanh tú, lưỡng quyền hơi rộng, trông bà còn trẻ đẹp (ngoài 60?). Theo nhận xét thô thiển của tôi, Bà Nhu nói tiếng Anh trong khi trả lời khá lưu loát, duyên dáng, giọng nhấn (accent) rõ ràng. Có lẽ là cuộc phỏng vấn có chuẩn bị trước, nên một đôi lúc bà lướt mắt vào xấp giấy đã viết sẵn cầm trên tay -mà bà đã xin phép trước với nhà báo phỏng vấn.

     Trong bài viết này, tôi chỉ đề cập tới đoạn trả lời với câu hỏi đầu tiên dành cho bà mà thôi. Trong phần “biện luận” cho ‘tính chính đáng’ (‘legitimate power’) của chế độ Tổng thống Diệm, bà nói có phần lủng củng, tuy có ý và cố gắng làm cho người phỏng vấn cũng như thính giả chấp nhận lý luận về tính chính đáng của chế độ Đệ nhất Cộng hòa và nhân phẩm lãnh đạo mang tinh thần ‘Holy Spirit’ của Tổng thống Diệm – song, người bạn đồng minh Hoa Kỳ đã không biết bảo vệ nó, mà vì xu thế chính trị lại tìm cách “cắt cổ” (‘beheading’) nó. “Cắt cổ” nền Đệ nhất Cộng hòa với quyền-lực-mang-tính-chính-đáng của nó có nghĩa là “cắt cổ” nước Việt Nam; chúng ta có thể hiểu và diễn giải rộng ra thì, chính đó là định mệnh xui xẻo mà nước Mỹ phải chịu hậu quả cho đến vị Tổng thống Mỹ thứ 5 đầy xui-xẻo Carter (mở ngoặc: ‘thứ 5’ có lẽ là bà tính từ cái chết vì đạn của Tổng thống Kennedy – song song với vụ thảm sát Tổng thống Diệm, hai biến cố cách nhau chưa đầy một tháng!) đã đưa nước Mỹ tới sự bại liệt trong vai trò lãnh đạo toàn cầu trước sự bành trướng của Trung Cộng (vốn dựa vào nội lực của chính Hoa Kỳ) – Nếu hiểu theo cách đó, chúng ta đành nhìn nhận bà Ngô Đình Nhu có một viễn-kiến chính-trị khá sắc bén trước một chuỗi sự kiện chính trị đang xảy ra tại các quốc gia Đông Nam Á, trong đó hai quốc gia khổng lồ Mỹ và Trung Cộng đóng vai trò chủ động.

      Để chứng minh cho viễn-kiến chính-trị đó, tôi muốn dùng quan điểm của chuyên gia kinh tế-tài chánh Howard Ruff trong tác phẩm “Howard Ruff From A to Z” (A timeless Money Making odyssey Through The First Year Four Years of America’s Leading Financial Advisory Service) xuất bản năm 1980, xuyên qua quan điểm của ông trong bối cảnh Hoa Kỳ thừa nhận Trung Cộng dưới thời chính quyền Carter. Chắc quý vị sẽ đồng ý với tôi, chính sách đối ngoại dưới chính quyền Nixon, Mỹ đã muốn “bắt tay” với Trung Cộng và dứt khoát giải kết chiến tranh Việt Nam –nhưng là một “giải kết” trong thế thượng phong…Không may, biến nạn Watergate đã đưa tới hậu quả Nixon phải từ chức – và chính quyền miền Nam bại trận, “thế thượng phong” của Mỹ bị đánh mất, chính quyền chuyển Gerald Ford không đủ khả năng để vớt lại thế thượng phong đó, và vận xui đã rơi trên vai của vị Tổng thống ‘xui-xẻo’ (‘the ill-fated President’  -theo bà Nhu) trước một quốc gia Cộng sản khổng lồ là Trung Cộng… 

     Dưới đây tôi xin lược dịch câu trả lời phỏng vấn mở đầu của bà quả phụ Ngô Đình Nhu (mở ngoặc : tôi cố gắng dịch nguyên văn Anh ngữ phản ánh đúng tinh thần bà Nhu muốn nói, nhưng không chắc nó sẽ phù hợp từng câu, từng chữ trong ‘suy nghĩ bằng Việt ngữ’ của bà. Xin được cáo lỗi trước!) 

                                                       “Phỏng vấn với bà Ngô Đình Nhu ngày 11/02/1979” ( * ) 

--“Bà NĐN : À, tôi bắt đầu nhé?  Ông, ông là người đầu tiên của truyền thông phương Tây hỏi tôi về câu hỏi đó (m ngoạc: không thấy ghi lại câu hỏi!), cái gì đã xảy ra ở Việt Nam? Và có điều gì sai trái vậy. Bởi ông là người đầu tiên mà tôi đã chấp nhận cho phỏng vấn ngay, bởi gần hai thập niên qua chẳng có ai quan tâm đến những gì đã xảy ra ở Việt Nam. Những gì tôi phải nói, cũng là điều rất quan trọng đối với tôi. Gần hai chục năm qua tôi không có cơ hội để thực hành Anh ngữ, nên một đôi lúc cho tôi đối chiếu với những điều đã được viết ra. 

     Trước hết, cho phép tôi được hỏi ông nhé, ông có nhận thấy sự bại vong của nước Mỹ không? Như Tổng thống Carter chẳng hạn, ông có nhận ra là vị Tổng thống Mỹ thứ 5 xui-xẻo. Và, ông có nhận ra điều này –có những chính khách ở đấy rất thông minh, rất tài giỏi, ai tin rằng họ đã nói vào năm 1975 họ bỏ rơi Việt Nam sau lưng? 

     Họ tin rằng họ có thể nói vậy đấy với nhân dân Mỹ; hãy quên đi việc họ là những kẻ đầy “sinh lực”, tài giỏi, thực tế là họ đã nhận lãnh số phận cho chính họ. Có điều gì đó lạ thường là chính Việt Nam đã tạo nên, lôi cuốn đến số phận cho kẻ đã khinh miệt mình, khinh miệt dân tộc tôi. Và người Mỹ không phải là kẻ đầu tiên. Kẻ đầu tiên là Mendès France của nước Pháp. 

     Không ai có thể hiểu được một người trưởng thành chính trị như ông ta lại thay đổi sau khi ký kết hiệp ước chia đôi nước Việt Nam. Ông ta đã muốn loại bỏ Việt Nam vào trong quá khứ. – quá khứ cho chính ông. Chính vì thế, tôi đã nghĩ sự diệt vong đã khởi sự từ sự chia cắt Việt Nam. Vì sao? Bởi nước Pháp vào lúc ấy có thể chuyển nhượng toàn thể dân tộc tôi vào tay chính quyền chính đáng, nhưng họ chỉ muốn nhìn nhận thất bại một trận chiến thay vì bại trận hoàn toàn. 

     Họ lợi dụng việc thất bại một trận chiến để sắp xếp với Cộng Sản nhằm phân chia đất nước tôi và đặt nhân dân Việt Nam trước một sự việc đã rồi.  Đấy là sự phản bội thứ nhất.  Giờ tôi giải thích sự bội phản đầu tiên ấy đối với quyền lực chính đáng (the legitimate power). Tôi phải giải thích tại sao quyền lực chính đáng hết sức cần thiết và, bởi tôi quá hiểu đối với phương Tây, như ông đã hiểu rất rõ sự quan trọng của một quyền lực chính đáng như thế nào rồi. 

     Nhưng ông đã đối xử, hành động, xin lỗi khi tôi nói “Ông”, theo nghĩa chung. Nhưng mà thực sự các ông phương Tây đã cư xử như thử chúng tôi –thế giới thứ ba là không biết gì là chính quyền chính đáng.  Điều ấy là của chúng tôi, của chúng tôi. Điều ấy có nghĩa là cần có một người lãnh đạo tốt. Thực sự, chúng tôi phải có một nhà lãnh đạo đúng mức, nếu người ta muốn dùng Tinh-Thần Thánh-Thiện (“Holy Spirit”) để diễn tả về nó. Để có một nhà lãnh đạo gương mẫu –điều đó có nghĩa là gì?  Có nghĩa là một quyền lực phải mang tính chính đáng. 

     Tính chính đáng có nghĩa là được bầu lên một cách chính đáng. Nghĩa là một quyền lực mà nó chấp nhận sự đối đầu hòa bình với người đối tác và chấp nhận những lá phiếu của người dân bầu lên mà không cần dùng tới các phương cách bạo động. Ở Việt Nam chỉ có một quyền lực chính đáng đúng với những điều kiện đó là chính quyền của Tổng thống Ngô Đình Diệm, bởi ông ta là người duy nhất chấp nhận một sự đối đầu hòa bình với Hoàng đế Bảo Đại –người đứng trước ông ta.  (người viết mở ngoặc: trong bài viết cũng như văn nói, bà Nhu đã dùng từ “Admiral” trước Bảo Đại. Chúng tôi nghĩ, từ “Admiral” là không chính xác với vai trò lịch sử của Vua Bảo Đại đương thời.) . 

     Và sau ông (Diệm), sau khi giết ông, không còn ai dám thách thức, không còn ai dám chấp nhận một sự đối đầu hòa bình với người đã được dân bầu lên trong trường hợp người ấy “chết đi” theo Hiến pháp của Việt Nam Cộng Hòa do ông ta thiết đặt.  Vì vậy, khi người ta nói Hồ Chí Minh nhận lãnh sự thoái vị của Bảo Đại, chẳng hạn, thì điều đó có nghĩa là sự giành dựt hoàn toàn thối nát bởi, Bảo Đại bốn năm sau mới trở về để thách thức với ông ta (Hồ Chí Minh). 

     Chỉ có một quyền lực chính đáng ở Việt Nam được thừa nhận là Tổng thống Ngô Đình Diệm, và cũng phải thừa nhận rằng ông là kẻ bị “cắt cổ” bởi Hoa Kỳ. Và giờ đây các ông, tôi nghĩ rằng các ông đã hiểu tại sao sự bại vong của nước Mỹ đến từ người lãnh đạo của họ, sau khi họ đã làm cho Việt Nam…. Để tôi giải thích tại sao gọi là “cắt cổ”.  

Người phỏng vấn hỏi (không nghe rõ): Bà muốn nói là chết, sự chết chóc… (Vous pouvez dire la morte, la morte… ) 

--Bà Nhu: Không, Tôi muốn nói là Việt Nam bị “cắt cổ”. 

Người phỏng vấn: À, à…Thế thì để rõ nghĩa hơn là tại sao có cuộc đảo chánh, và tại sao người lãnh đạo chính phủ đã… 

--Bà NĐ. Nhu: Phải rồi. Không, nhưng điều tôi muốn nói là thế này –bởi tôi cho rằng có một quyền lực chính đáng của Việt Nam mà nếu ông là người bội phản người đứng đầu nó, thế thì ông gọi là gì, làm cho nó biến mất đi?  Nói chính xác là ông đã cắt cổ nước Việt Nam. 

Người phỏng vấn: Toàn thể đất nước.. 

--Bà NĐ. Nhu: Thưa vâng, Việt Nam là nhân loại, có thể nói thế. Ở đấy có quyền lực chính đáng. Ở đấy có người lãnh đạo. Và khi ông phản bội họ, tấn công họ. Cũng như là ông “cắt cổ” họ vậy, ông thấy không.”  

     Và, dưới đây tôi lược dịch quan điểm của Howard Ruff về vấn đề Mỹ bang giao và “thừa nhận” (‘recognition’) Trung Cộng [ “Recognition of Red China” ]  ( ** ) dưới thời Tổng thống Carter.

     Nhà báo David Hartman trong chương trình truyền hình Good Moring America phỏng vấn Howard Ruff vào ngày 01/01/1979: 

     “ Hỏi (H):  Ông Howard, xin ông cho biết về quan điểm của ông về sự chính thức thừa nhận Trung Cộng và, sự kiện đó có ý nghĩa gì với chúng ta về phương diện kinh tế? 

     Trả lời (TL): Đấy là một thí dụ khác thường về không khí đạo lý thật sự của Chương Trình Nhân Quyền Carter ( the Carter Human Rights Program ). Chúng ta đã vứt bỏ một triều đại “áp bức” của chính quyền Tưởng (Giới Thạch), một chế độ chỉ cho phép tự do ngôn luận, tôn giáo, quyền sở hữu tư, di dân và ước vọng về một nền kinh tế tự do tư bản chủ nghĩa, để rồi bây giờ chúng ta  thừa nhận một chế độ khát máu nhất trong lịch sử, đó là Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, một danh xưng đồng nghĩa với kẻ đại nói láo muôn năm.

Đó là bước đi đáng ghê tởm vì những lý do sau đây:

  1. Một hành động không cần thiết.  Chúng (Trung Cộng) tìm đến chúng ta trong lúc này là bởi chúng lo lắng về mối quan hệ đối ngoại. Thế mà, thay vì chúng ta giữ vị thế thương thảo thượng phong, chúng ta đã nhượng bộ mọi đòi hỏi mà chúng đưa ra. Chúng ta có thể có quan hệ thương mại với Trung Cộng mà không cần phải thiết lập bang giao với chúng; giả như chúng ta có thể giữ giao thương với Đài Loan mà không có quan hệ ngoại giao vậy.
  2. Nếu đứng ở vị thế của chính phủ Do Thái, tôi sẽ nhượng đặc quyền vị trí chiến lược vùng cao nguyên Golan Heights hay vùng Tây ngạn sông Jordan (the West Bank of Jordan River), dựa vào sự đảm bảo của chúng ta không để cho khối Ả rập lợi dụng; về điều này tôi đã nghĩ sâu xa là bằng-cớ trắng-trợn Mỹ đã thiếu vắng trách nhiệm trong nguyên tắc.  Sự kiện này là bằng cớ chúng ta là đồng minh không đáng tin cậy.
  3. Canh chừng chính phủ Đài Loan có những thương lượng với Liên Bang Sô Viết [mở ngoặc: lúc ấy chế độ CS Nga chưa sụp đổ!] (hay ngược lại) về một hiệp ước phòng thủ song phương. Điều này có thể tạo ra một sự bất ổn không thể nào tiên đoán được ở vùng Viễn Đông.

Đây là câu hỏi khó. Chúng ta phải làm gì đây?  Những người bên cánh tả cho rằng nên thừa nhận Trung Cộng đại diện cho cả hai nước Tàu, có nghĩa là phải chối bỏ Đài Loan. Nhưng kẻ bên cánh hữu cho rằng nên thừa nhận nhân dân ở Đài Loan là chính-phủ-lưu-vong thật sự, nên không thể thừa nhận Trung Cộng. Cả hai quan điểm đầu ngốc ngếch.

Người Cộng sản, hiện thời, là những người lãnh đạo Trung Hoa Lục Địa, và Đài Loan là quốc gia phân ly và trong hiện tại không thấy có cơ hội nào để lấy lại nước Trung Hoa (lục địa). Cả hai là quốc gia có chủ quyền và không cho phép chúng ta buột phải nhìn nhận quốc gia này để từ chối quốc gia kia.  Chúng ta phải khẳng định lẽ phải của chúng ta là phải thừa nhận cả hai, và tôi sẽ khuyến khích phía Cộng sản nên chấp nhận điều đó.  Chưa gì mà chúng (Trung Cộng) đã đòi mượn hàng tỉ đô-la của chúng ta và có thể chúng sẽ được thỏa mãn. Đó là một phần của cuộc mặc cả.

Quan điểm của tôi. Chúng ta cần phải thay đổi sự bang giao với Trung Cộng trong một khoảng cách nào đó. Chúng ta cần duy trì quan hệ ngoại giao gần gũi và nồng ấm với Đài Loan. Trong lúc tái xác định trách nhiệm phòng vệ (Đài Loan), chúng ta không nên nhượng bộ để thừa nhận Trung Cộng.  Chế độ của Tưởng (1979 !) sẽ không bao giờ tái chiếm Lục địa, ngoại trừ Lục địa (Trung Hoa) tự-nó-sụp-đổ. Dĩ nhiên, Đài Loan là quốc gia tư bản chủ nghĩa đầy năng động, thành tựu, điều đó cũng đủ chính đáng chúng ta cần hỗ trợ họ, dù cho Đài Loan chưa phài là quốc gia dân chủ như chúng ta mong muốn.

Tác động kinh tế tức thời là chúng ta bành trướng mậu dịch với Trung Cộng. Chúng ta cũng nên thực hiện nhiều dịch vụ làm ăn, nhưng thực sự chẳng giúp gì nhiều cho đồng đô-la vì chúng ta đã cho chúng mượn đô-la để làm ăn với chúng ta.

Khi chúng ta sửa soạn để ‘nhận’ thì chúng ta, nên để trong đầu là chúng cần chúng ta hơn là chúng ta cần họ, và chúng ta không nhượng bộ trên nguyên tắc?  Đó là sự phá sản tinh thần…

     Cuộc phỏng vấn này xảy ra vào đầu tháng 1/1979, hơn một năm sau ngày Carter nhậm chức tổng thống thứ 39 của Mỹ; và liên tục trong suốt nhiệm kỳ của ông (1979-1981), Carter đã đi từ nhượng bộ này đến nhượng bộ khác cho Trung Cộng.  Có lẽ bà Nhu đã có nhiều mẫn cảm về chính trị và khi bà xử dụng nhóm từ “the fifth ill-fated President” để chỉ định cho Tổng thống Carter –là một vị tổng thống mang vận-mạng-xui-xẻo (kể từ cái chết của Tổng thống Kennedy).  Theo quan điểm của bà, người Mỹ đã có trách nhiệm trong việc giết vị tổng thống của một quyền-lực-chính-đáng của Việt Nam Cộng Hòa (Ngô Đình Diệm) là nguyên nhân-hậu quả đưa tới sự suy vong của nước Mỹ.  Và, theo quan điểm của Howard Ruff –một trong những chuyên gia tài chánh, kinh tế của thập niên 1970, đã xác nhận hiện trạng hôm nay (2009) trong bầu khí chính trị quốc tế: một nước Cộng sản Trung Hoa đang giương móng vuốt sức mạnh âm ĩ khắp nơi –đặc biệt là vùng Thái Bình Dương, trong khi sự xui-xẽo đã đẩy Hoa Kỳ từ thế rút lui –nhượng bộ -thua thiệt (với Trung Cộng) rồi phải trở lại trong tình thế nhiêu khê, thất thế hơn nhiều so với những ngày đầu thập niên 1960.  Liệu vùng biển Thái Bình Dương sẽ giữ được nguyên nghĩa “thái bình” từ sau trận Trân Châu Cảng xảy ra vào đầu tháng 12/1941? 

(còn tiếp..

nguyễn văn hóa

Monday, November 16, 2009

 

Chú thích: 

( * )  Nguyên văn phần trả lời câu hỏi thứ nhất: 

Interview with Madame Ngo Dinh Nhu, February 11,  1982 

Legitimacy of the Diem government 

Madame Ngo Dinh Nhu [also known as Tran Le Xuan] Take 1. Roll 1.  

Sync…  Ngo Dinh Nhu: Ah, c’est je commence? You, you have been the first from the Western media to have asked me to have forwarded to me um that question, What happened in Vietnam? and what was wrong. Because you are the first, I have accepted immediately to receive you because for nearly two decades no one cared for what happened in Vietnam. But what I have to say is very important to me. And for nearly twenty years I have not had much opportunity to practice my English, so from time to time I prefer to refer to something written.  

Sync… First of all I wish to ask you, have you not notice that strange doom on the US? Have you not noticed that President Carter, for instance, has been the fifth ill-fated US president. And have you not noticed this also, that those politicians very bright, very talented, who believe that they could say 1975, for instance, leave Vietnam behind your back?  

Sync…  They believed that they could say that to the American people, forget it in spite of their brio, in spite of their talent, it is they in fact who had that fate. So it is something strange but Vietnam could create, could attract such doom on those who believe they can despise her, despise my country. And um the Americans are not the first. The first, for instance, was Mendès France of France.  

Sync…  He had such a political stature that no one understands why after signing the division of Vietnam has adjusted his appeal. He wanted to relegate Vietnam in the past - that past was for him. So now I must think...for that doom start with the division of Vietnam. Why? Because colonial France at that time could have transmitted the country in its entirety to its legitimate power but instead it took advantage of a lost battle while it has not lost at all the war.  

Sync…  It took advantage of a lost battle to divide the country in concert with the Communists and to put the Vietnamese people in front of an accomplished fact. This was the first treason. Now I explain the first of treason to what’s the legitimate power. Now I must explain why the legitimate power is so involved and because I see very well that for the West, you know very well what means the importance of legitimate power.  

Sync… But you behave, you act, excuse me when I say You, but that means "you" in a general way. But really the West behaves as if we, the third world, had no sense of legitimate power. That’s for us, for us. What does this mean for that any head is good. In fact, we must have a sane head if one wishes the Holy Spirit to express itself through it. To have a sane head — what does it mean? It means that the power must be legitimate.  

Sync…  Legitimate means duly elected. That means that that power must accept peaceful confrontation with the one which preceded it and all those who accept um to have people’s votes um without resorting to violent means. In Vietnam the only power to have fulfilled those conditions eh was the government of President Ngo Dinh Diem because he was the only one to accept to have accepted peaceful confrontation with Admiral Bao Dai, who preceded him.  

Sync…  And after him no one has dared after his murder, no one dared to accept peaceful confrontation with the one who ought to have been elected in his place in case of his disappearance according to the Constitution of the Republic of Vietnam founded by him. So when one says that Ho Chi Minh had obtained the abdication of Bao Dai, for instance — for this means he obtained the whole corruption because Bao Dai returned four years after to challenge him.  

Sync… the only legitimate power of Vietnam was the one assumed by President Ngo Dinh Diem and it was precisely that one that the US...it was precisely that one who was behead by the US. So now you, I think you begin to understand why there is that doom on the States on its head, after what was done in Vietnam...For to...Now I must explain why there was that beheading.( I’m sorry to, to record... ) 

Sync  Interviewer:  [Inaudible] Vous pouvez dire la morte, la morte…  

Sync Ngo Dinh Nhu: No, I mean Vietnam has been beheaded.  

Sync Interviewer: Aha, ah. Then perhaps a more clear way would be to say why there was a coup, or why the head of government was...  

Sync Ngo Dinh Nhu:  Ah yes. No, but what I mean by this — because I consider that a legitimate power of Vietnam is the head and if you betray, if you how do you call it, to make it disappear? It is exactly as you have beheaded Vietnam.  

Sync… Interviewer: The whole country.  

Sync… Ngo Dinh Nhu: Yes, Vietnam is a human being, one can say. It’s a legitimate power. It is its head. And when you betray it, you attack it. It is as you have beheaded it, you see.  

……….continued…………………………………………………………..

 (Sources: Mạng lưới: Open Vault Research, đài truyền hình công cộng WGBH, Boston,

Bang Massachussetts.) 

Link:

http://openvaultresearch.wgbh.org/record/display/index/pid/wgbh:f1b35fec863beb654d0e20ddde0bc4f11c1a3f8e     

( ** )  Tôi chép lại nguyên văn từ sách: 

China: Recognition of Red China

(1/1/79)

Q: Howard, what’s your opinion of the recognition of Red China and what does this mean to us economically? 

A: This is another marvelous example of the true moral climate of the CARTER HUMAN RIGHTS PROGRAM. We have dumped a “repressive” Chiang dynasty government, which only allows freedom of speech, religion, private property, immigration and the free-enterprise apitalist dream, we now recognize the most blood-drenched government in history. THE PEOPLE’S REPUBLIC OF CHINA, whose very name is one of the big lies of the all time.

It was a sickening move for the following reasons: 

  1. It was unnecessary. They came to us this time, meaning they were anxious for diplomatic relations. Yet, despise that ideal negotiating position, we yielded to every demand they made. We could have commercial relations with Red China without diplomatic relations, just as we are assuming we can continue to have commercial relations with Taiwan without diplomatic relations.
  2. If I were in the Israeli government, considering conceding a strategic position on the Golan Heights or on the West Bank of the Jordan River, based the on our assurances we could never let the Arabs take advantage of us, I would think long and hard about this clear-cut evidence of an undependable-ally.
  3. Watch for the Taiwan government to make overtures to the SOVIET UNION (or vice versa) for a mutual defense pact. This can be destabilizing in the Far East with unforeseen, and probably dangerous, consequences.                    

Now comes the hard question. What do I think we should do? The people on the left say we should recognize that the Communist Chinese represent both China and that this means disavowing Taiwan. Those on the right say we should recognize that people in Taiwan are really the government-in-exile, so we should not recognize the Communist. Both positions are dumb.                                    

   The Communist are at present time, the rulers of Mainland China, and taiwan is a separate nation with no present chance of taking the Mainland. They are two sovereign nations and we should have never allowed ourselves to be forced to reject one in order to accept another. We should have insisted on our right to recognize them both, and I am convinced the Communist would eventually have gone a along with it. Already they have announced the need for billion of dollars in loans from us and they will probably get them. It was part of a deal. 

My position? We should have correct but distants diplomatic relation with Communist China. We should maintain close and warm diplomatic relation with Taiwan. While reaffirming our defense commitment, we should not yield until those positions are recognized by the Communist Chinese. The Chiang regime is never going to recapture the Mainland unless the Mainland first collapses internally. However, Taiwan is viable, dynamic capitalist country and, as such, deserves our support, even if her government may not be as democratic as we would like it to be. 

The immediate economic impact is expansion of trade with the Reds. We should do a lot of business, but it won’t hepl the dollar much because we will loan them the money with which to do business with us. 

When are we going to get it through ou heads that those people nedd us more than we need them, and we don’t have to make consessions on principle? It morally bankrupt.”

 (‘Howard Ruff From the A to Z’, sách đã dẫn ở trên, nhà xuất bản Target Publishers, San Ramon, California 1980, các trang 80, 81.)

 

 

        Go to top page

© copyright giaodiem.us | 2009

email: gd_us@hotmail.com 
 
© 2008 Mạng lưới Hội Tụ | 02.2008 | cập nhật 18.4.2009 USA