đăng ngày: 10.12.2009 | email: gd_us@hotmail.com
|
|
|
Đọc lại: “Thảm Sát Mậu Thân Ở Huế” ( ‘The 68 Massacre at Hue’ ) Nguyễn văn hóa (Tinh Đẩu) Nhân đọc bài, “Huế - Tết Mậu Thân -1968, vết thương hay tấm huy chương trên vai gánh hai bó lúa Hànội-Sàigòn?” của Trần Xuân An trên web ‘Giao điểm bộ mới’, tôi thấy đây là cơ hội cần đọc lại cuốn “Thảm Sát Mậu Thân ở Huế” (The ’68 Massacre at Hue’) do Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại ấn hành (xin viết tắt: PTGDVNHN). Sách dày 249 trang, phát hành tháng 1/1998, được ghi là: không có mục đích thương mại, số lượng in và phổ biến vì vậy rất hạn chế, thành thử tôi mua được cuốn sách này để làm kho tài liệu riêng là cơ hội hi hữu. Vào thời điểm tôi mua cuốn sách này, tôi có lật qua đọc nhanh từ đầu đến cuối, để rồi ghi nhận cũng rất nhanh đây là cuốn sách hoặc có mục đích tuyên tuyền, hoặc vì mục tiêu riêng rẻ nào đó của phe nhóm –tức là thành phần chủ trương phát hành sách, dù rằng một số bài có tính cách lượm lặt từ các tác giả khác mà không rõ người chủ trương đã được sự đồng ý của các tác giả đó chưa; do đó, tôi nghĩ sách ghi là “tuyển tập” là một điều không hợp lẽ. Thành phần chủ trương xuất bản sách quả là của một tập hợp khá rộng. Không chỉ là PTGDVNHN thôi, còn có thêm Trung tâm Nguyễn Trường Tộ, Định Hướng Tùng Thư, và với sự cộng tác của sáu (6) cơ sở trên sáu quốc gia, mà chẳng thấy ghi tên cơ sở đó là gì! Như vậy với hình thức, thông tin ngoại hình, ta có thể nghĩ đây là một tổ chức rộng của “Công Giáo VN” ở nước ngoài. Dù chưa biết phẩm chất như thế nào, chúng ta cũng có thể hiểu cuốn sách này bộc lộ một chủ đích nào đó của bộ phận đạo Công Giáo VN về vấn đề “thảm sát Tết Mậu Thân 1968 ở Huế.” Sách chia làm ba phần: Phần một: Tổng công kích, có 5 tác giả: Phạm văn Sơn & Lê văn Dương (‘Tổng cộng kích & tổng khởi nghĩa 1968 của Việt cộng’, trích đoạn 5 trang sách của hai tác giả này); Chính Đạo (‘Mậu Thân 1968: thắng hay bại?’, trích đoạn sách 5 trang 1/4 ); Cao thế Dung (‘Tấn công Mậu Thân: toan tính của Hoa Kỳ và Hànội’, trích đoạn 5 trang sách’); James J. Wirtz (‘Objectives of the Tet offensive 1968’, để nguyên 2 trang Anh ngữ không dịch); Bùi xuân Quang (‘A pyrrhic Vietcong the 1968 Tet offensive reassessed’, để nguyên 5 trang Anh ngữ không dịch và một trang phụ chú bản đồ). Với một lượng nội dung vá víu và cắt xén như thế, làm người đọc tự thấy rằng phần này gần như không có gì đáng kể, nếu như không lưu ý đế hai điểm chính trong phần trích đoạn của hai tác giả Chính Đạo và Cao thế Dung. --điểm một: Chính Đạo viết, “Dương quỳnh Hoa –một cán bộ MTGPMN, từng bí mật vào Sài Gòn ‘công tác’ trong Mậu Thân –than van với Stanley Karnow (Vietnam: A History…, New York, Penguin Bokks, 1984, trang 545), cũng vào năm 1981, rằng Hà Nội đã ‘tính toán sai lầm’ một cách thảm hại, khiến suy yếu cuộc nổi dậy ở miền Nam. Hàm ý của Hoa, cùng nhiều thành viên MTGPMN, là Hà Nội đã nhân cơ hội Mậu Thân làm suy yếu lực lượng võ trang của MTGPMN, hầu có thể chi phối hoàn toàn cuộc chiến ở miền Nam…” Dù Chính Đạo không đánh giá tầm quan trọng của lời tuyên bố này, nhưng ở một đoạn khác, phân tích về sự hy sinh nhân mạng to lớn của bộ đội Bắc Việt, nhất là thành phần đi vào tử địa ‘một số không nhỏ còn dưới 18 tuổi.’ Cho nên “ba tiếng ‘Tổng Khởi Nghĩa’ được điền thêm vào kế hoạch ‘Tổng Công Kích’ nguyên thủy có lẻ chỉ mục đích tác động tinh thần nầy. Chính Lê Minh, người chỉ huy mặt trận Huế, cũng thú nhận và ngầm chỉ trích dã tâm lừa bịp cán binh và thí quân của Hà Nội.” --điểm hai, của Cao thế Dung: “Ảnh hưởng của Liên Sô vào lúc nầy đã rất mạnh mẽ. Ảnh hưởng của Trung Cộng trong MTGPMN lại có tính cách quyết định. Bắc Kinh đã cấy được người từ bộ phận đầu não của Đảng ủy miền Nam. Đây là mối lo ngại lớn nhất của giới lãnh đạo miền Bắc. Với họ, thành phần thân Trung Cộng trong MTGPMN mới nguy hiểm, là kẻ nội thù nguy hiểm hơn cả VNCH. Đây cũng là một trong các lý do, Hà Nội chủ trương lấy Huế bằng bất cứ giá nào, lập thủ đô lâm thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam ngay ở Huế, đồng thời thành lập Liên Minh các Lực Lượng Dân Tộc, Dân Chủ và Hòa Bình, để giảm tư thế của Mặt Trận.” Đây là nhận xét đáng lưu ý, vì nếu những nhà nghiên cứu sử học đồng ý với lời “than van” của bà Dương quỳnh Hoa là một thực tế chính trị của Hà Nội, thì mục tiêu lập “thủ đô lâm thời” và một “liên minh chính trị” của Hà Nội nhằm làm suy yếu uy thế chính trị của MTGPMN thì vô hình trung, cả hai thành phần này đều là “con cờ” chính trị của Hà Nội, hơn nữa cái gọi là “liên minh các lực lượng…” vội vã và có tính áp đặt ấy, lại là một mâu thuẫn quyền lực chính trị, vì những thành phần nằm trong hay đàng sau của liên minh là một bộ phận của MTGPMN. Nhưng, nhìn ra điểm này, chúng ta mới thấy hành động mượn tay MTPGMN để tiêu diệt một cách có hệ thống các thành phần xã hội ưu tú (trí thức), chống cộng (đảng phái), văn hóa (Phật giáo) v.v… ở Huế, đối với Hà Nội, là một mục tiêu cần thiết, để chuẩn bị cho ‘Liên Minh...’ một uy thế chính trị ‘đối trọng’ với MTGPMN sau này, nếu như Hà Nội không thắng nỗi cuộc chiến khắp miền Nam, nhưng với cuộc ‘tổng khởi nghĩa’ toàn diện ở Huế cũng đủ để kéo dài vĩ tuyến 17 đến đèo Hải Vân? Đến khi thấy sự tính toán ấy đã không thể xảy ra, cho nên Hà Nội quyết định nướng xác toàn bộ bộ đội Bắc Việt, MTPGMN, và kể luôn cả thành phần ‘ác ôn’ hay thanh niên sinh viên học sinh vô tội ở Huế, là những chứng nhân lịch sử… cùng chung một nấm mồ dưới bom đạn Mỹ và quân đội miền Nam khi đến ngày 23/1/1968, ban trung ương chỉ đạo chiến tranh còn ra lệnh cho cấp chỉ huy chiến trường ‘Trị Thiên’ phải cố thủ Huế với bất cứ giá nào!? Phần hai: Trận chiến ở Huế. Chỉ có hai bài, một của Nguyễn lý Tưởng (‘Tình hình Huế và Thừa Thiên’, được ghi là trích đoạn từ cuốn sách chưa xuất bản ‘Chớp bể mưa nguồn’ của tác giả), và một trích đoạn khác chừng 14 trang của Chính Đạo đã đề cập ở trên. Chúng tôi sẽ không đề cập gì thêm về những ý kiến có tính sử học của Chính Đạo, nhưng sẽ link với phần khảo cứu có bổ sung của CĐ đầy đủ hơn đã được đăng tải trên web giaoidem.com và web ‘Hợp Lưu’ mới đây. Về bài viết của Nguyễn lý Tưởng, như chúng ta đã biết, tác giả là một người theo đạo Thiên Chúa La mã, do đó, ông ta chỉ đại điện cho một tiếng kêu than oán cho một số người đồng đạo bị giết chết ở khe Đá Mài, là một trong nhóm trên 400 người bị bắt đi từ nhà thờ Phú Cam, trong số ấy theo các sử liệu, báo cáo đáng tin cậy phần lớn họ là những người Phật tử đến nhà thờ để lánh nạn nhờ… Phần ba: Tang thương ở Huế. Phần này có 14 tác giả, trong đó có nhiều bài ngắn chừng 2 trang sách, chẳng cho được thêm thông tin gì nhiều hơn ngoài những lời than vãn và kết án tội ác của Cộng sản Bắc Việt. Có bài của Thành Tín (tức cựu đại tá cộng sản Bùi Tín: ‘Vụ tàn sát ở Huế’) cố làm ra vẻ khách quan đưa ra những nhận xét của một người từng là sĩ quan quân đội Bắc Việt, sau 1975 từng tiếp xúc nói chuyện trực tiếp với những người lãnh đạo chiến trường như Lê Minh… nhưng thật ra ai cũng thấy Thành Tín cố khéo léo biện minh cho sự tàn ác của Cộng sản Bắc Việt, coi thảm nạn ở Huế là chuyện của quá khứ, của nhầm lẫn trong chiến tranh, nơi đâu cũng gặp phải. Các bài ghi nhận như là một nhân chứng của Hoàng Liên, Lê hàn Sinh, Võ ngọc Tụng và Hồng Châu mang tính giá trị sử liệu nào đó, tuy nhiên thật tiếc là các trích đoạn hay bài viết quá ngắn và còn thiếu sót những thông tin mới. Đọc hết cuốn sách, chúng ta sẽ thắc mắc tại sao không thấy họ giới thiệu phần khảo cứu rất quan trọng và đáng tin cậy nhất của Douglas Pike, một chuyên gia về tổ chức của quân đội nhân dân Bắc Việt và MTGPMN? Chúng tôi xin lựa chọn bản dịch của một tác giả tên Ngô xuân Hùng được phổ biến trên internet là một bản dịch khá sát với bản gốc Anh ngữ của Douglas Pike; trong đó có rất nhiều đoạn Pike từng dẫn chứng và lý luận để chứng minh một tập thể nhỏ (chừng vài người) của Bộ chính trị đảng CSVN đã có quyết định tối cao về âm mưu thảm sát người dân Huế với nhận định này, “…Gần như tất cả những vụ hành quyết này đều là kết quả của một quyết định và sự toan tính của đảng Cộng sản Việt Nam. Nói đúng hơn nữa là những vụ hành quyết này rất cần thiết cho đảng Cộng sản Việt Nam.” (trích theo bản dịch của Ngô xuân Hùng) Ở đây cũng cần ghi nhận thêm về bản tường trình nghiên cứu của cụ Hoàng văn Chí, đặc biệt dành cho cơ quan RAND, do Daniel Ellsberg tường thuật, “RAND Document (used only)”, by Daniel Ellsberg, trang 20) – “Ở thôn quê, các hoạt động giáo huấn (-tức dạy cho nông dân giết địa chủ, để cho người nông dân đừng bao giờ có ý tưởng mình sẽ trở thành địa chủ! –ghi chú của TĐ) được bảo vệ và khuyến khích. Ở phía Nam, cộng sản muốn diệt trừ mọi đối thủ và bất cứ một đối thủ nào có uy tín: họ không phải là những kẻ cựu thù, nhưng từ thực chất, đa số người (cộng sản) thiếu uy tín và ảnh hưởng. Chúng có thể giết hại nhiều người Phật tử (chẳng hạn như trong các năm 1954-56; không phải là người Công giáo); kể cả những nhà Nho được kính trọng còn bị giết nhiều hơn nữa. Phần lớn những nạn nhân này, trước đây, họ từng có cảm tình hay một số còn thật sự ủng hộ Việt cộng” ( ‘In the countryside, teaching activities were protected and encouraged. In the South, commmunists would want to eliminate rivals and anyone with rival prestige: not former enemies, per se, most of whom would lack any prestige or influence. They would kill many Buddhists (as in 1954-56; not Catholics); even more, respected Confucians. Many of these victims might earlier have sympathized with, and some actually supported the Viet cong’ ). Từ quan điểm nghiên cứu dựa vào thực tế lịch sử này, chúng ta phải hiểu: Phật tử VN, hay nói cách khác truyền thống văn hóa Phật Giáo đích thực mới là kẻ thù mà cộng sản cần phải trừng trị, chứ không phải là Công giáo La mã, đặc biệt ở các quốc gia Á châu!. Tóm lại, nhìn lại cái đau thương, tan tác của người dân Huế nói chung trong trận chiến Mậu Thân 1968 do Bắc Việt phát động, cuốn “Thảm sát Mậu Thân ở Huế” của Phong trào Giáo dân VN hải ngoại xuất bản chỉ là tiếng kêu của những con quạ đen vỗ cánh buồn bã như nhắc nhở cho mọi người, cho thế giới nhớ rằng, chúng tôi –một số tín đồ Thiên Chúa giáo La mã ở Phú Cam, một số lượng nhỏ (trong tổng số 428 người bị cộng sản bắt đi và tàn sát) / trên tổng số ước lượng 7.600 người dân Huế bị sát hại, cũng là nạn nhân của Cộng sản. Nhưng họ cố gắng giới hạn thành phần chủ mưu –truyền lệnh, để chỉ quy kết thủ phạm chính là MTGPMN, hay nói cách khác là bọn cộng sản ‘theo đuôi’ miền Nam, là bọn thanh niên Phật tử tranh đấu chống lại chế độ ‘Công giáo’’ của Tổng thống Diệm ở địa phương; chứ không phải là âm mưu tàn sát chính trị của Cộng sản Hà Nội. Thành ra, mục tiêu của cuốn sách vào thời điểm ấy, cũng như vài tiếng vọng chiều tà tương tự đang diễn ra hiện nay trên các làng báo điện tử của vài cây bút Công giáo Phú Cam với sự hổ trợ miễn cưởng của Công giáo Bùi-Phát bất tài và gian trá, chỉ bày ra một đám rước kiệu chiêu hồn tử đạo nhỏ nhoi bên đường trước một vành khăn tang khổng lồ bao trùm lên toàn thể vùng đất thần kinh và người dân Huế, trong 40 năm qua máu và nước mắt vẫn chưa hề khô cạn. Tinh Đẩu Thứ Sáu, 26.8.2006
|
© copyright giaodiem.us | 2009