đăng ngày: 30.7.2009
|
|
|
Thursday July 30 2009
Nghĩ vắn trong ngày | vai trò lịch sử của Tướng Giáp cáo chung! nguyễn văn hóa
Sau khi Mỹ mở cuộc tấn công toàn diện Iraq ngày 19/3/2003 –là ngày kỳ hạn chót Mỹ khuyến cáo Tổng thống Saddam Hussein phải chọn lựa hoặc đi lưu đày khỏi xứ, hoặc ngoan cố ở lại để chết… Ông Saddam đã ở lại và chết… chung với gần hết một dòng họ. Nhưng, kết quả bình định xã hội sau cuộc chiến ấy đã không lạc quan như Tổng thống G. Bush Jr. và ban tham mưu chiến tranh của ông đã tiên liệu. Người Mỹ phải trả giá đắt với một quốc gia có số dân tín đồ gần như đồng nhất của một tôn giáo cực đoan là Hồi Giáo. Ở Hà Nội, một vị Đại tướng về hưu vang danh từ chiến thắng Điện Biên Phủ -có thể vì những cảm hứng còn lây lất từ sau cuộc viếng thăm của cựu Bộ trưởng Quốc phòng “bại trận” Mac Namara, ông Võ Nguyên Giáp tuyên bố: “Những nước lớn muốn áp đặt ý chí của họ lên những quốc gia nhỏ khác bằng bạo lực, sớm muộn sẽ chuốc lấy sự thất bại.” (đại ý là thế.) Ở bên kia bờ Thái Bình Dương, một vị Đại tướng tại chức và đang chỉ huy chiến trường Iraq nghe được lời tuyên bố trên –cũng có thể vì "ngứa lỗ tai" bởi dư âm của những ngày tháng cũ khi ông còn là vị sĩ quan cấp nhỏ ở chiến trường Việt Nam, Colin Powell phản hồi: “Tôi không ngờ cái ông già đó còn sống đến hôm nay chứ !”. Qua nhưng lời đối thoại không trực diện ấy, tựa như hình ảnh của một Già – một Trẻ đang ở hai đầu gánh nặng. Cái gánh nặng của “ông Trẻ” mang uy lực của một sức mạnh ‘muôn thuở’ đang cố vận dụng nghệ thuật sử dụng sức mạnh thành thắng lợi. Cái gánh nặng của “ông Già” ở đầu kia là gánh nặng lịch sử đa đoan hơn nhiều, cay đắng – hỗ thẹn – pha lẫn niềm kiêu hãnh khi ẩn khi hiện như đám mây ngàn. Vả lại, cái chiến thắng từ những cái không-phải-là của chính mình, chỉ là cái chiến thắng của chữ nghĩa, của thơ ca, của tro bụi... Đại tướng Võ nguyên Giáp dù sao, cũng có hơn 30 năm thụ hưởng thứ chữ nghĩa chiến thắng thơ ca ấy, trong một xứ sở tương đối thanh bình –nhưng chưa hề an lạc. Từ trong ra đến ngoài nước, với một số nhỏ nhà báo, ký giả còn có cảm tình với ông –đã cố tình quên không dùng chữ “cựu, nguyên /ex-/former” trước tước vị Đại tướng mỗi khi đặt bút viết về người hùng Võ nguyên Giáp. Điều đó hẳn là thứ ưu ái đặc biệt dành riêng cho một ông cựu giáo sư sử địa cầm quân. Riêng, những người đồng chí lão thành của ông, từng núp bóng dưới hào quang chiến thắng, không nói nhưng ai cũng hiểu đã cố liên lỉ nối kết từng ngày hình ảnh của một “đại công thần chế độ” với “quốc phụ” Hồ chí Minh. Còn Võ nguyên Giáp, hà tất uy danh của Hồ chí Minh dễ sớm suy tàn. Cho nên, một tập hợp quan-chức-thời-đại của Đảng Cộng sản VN ngày hôm nay có lòng đến thăm viếng, vấn an Đại tướng, hẳn cũng chỉ để xác nhận sự tồn tại của cái “uy danh” từ cõi chết đó mà thôi. Không ai quan tâm, chấp hành ý kiến… của Đại tướng vào-lòng-việc-nước bao giờ! Bởi vậy, dù Đại tướng có viết đến 100 bản kiến nghị cảnh cáo cho đám hậu sinh về “thảm họa” đã để cho hậu duệ Mao-chủ-tịch khai thác Bauxite Tây Nguyên đi nữa, không khác gì Đại tướng làm thơ bức xúc cảnh đất nước điêu tàn ở thì tương lai gởi vào không gian điện tử. Gió không thể làm cho nhóm “chữ-số” cuốn bay đi, mà đọng lại thờ ơ chua xót trên từng trang web. Ngày tháng mới đã làm cho những cái mề đay, chiến tích trở thành niềm hào nhoáng hững hờ trong tủ kiếng. Giờ đây, dù Đại tướng không thấy –nhưng, những vang dội từ biến cố tôn giáo Tam Tòa –nơi quê hương chôn nhau cắt rốn của Đại tướng, hẳn sẽ làm Đại tướng xé lòng. Dù cho các biến cố ấy chưa thể là “sự cố an nguy Tổ quốc”, nhưng những tín đồ Công giáo “cuồng tín” kia, họ không có và không hề được huấn luyện thành những “kẻ khủng bố”, không hề có những kinh nghiệm về “đặc công” phá hoại bao giờ -làm sao Đại tướng có thể “vô tư” để cho những kẻ hưởng “ơn Cha, nghĩa Đảng” sử dụng bạo lực để trấn áp họ?. Không khéo, “ông Già” thua lý-kẻ-mạnh của “ông Trẻ” mất thôi. Biến cố Tam Tòa chỉ là những cơn sấm sét ‘diễn tiến’ cho một giông tố ở cuối chân trời. Hình như có kẻ nào đó đã thốt lên lời tiên tri dùm cho Đại tướng, “Ôi, Quảng Bình quê hương định mệnh”! Kính chúc cụ Đại tướng được “ra đi” trong an lành!
nguyễn văn hóa
|
© copyright giaodiem.us | 2009