đăng ngày: 23.7.2009
|
|
|
Thursday, July 23, 2009 nghĩ vắn trong ngày | nghĩ thêm về hai anh em họ ‘Hoàng Phủ’
Đọc lại một đoạn văn của Hoàng Phủ Ngọc Phan: “…Một hôm anh Nguyễn Kim Sơn (người đã cho anh em Tường - Phan trốn tại nhà trước khi thoát ly) ngồi trên xe hàng đi từ Huế vào Đà Nẵng. Đến đoạn đường trước căn cứ Mỹ ở sân bay Phú Bài, mọi người đều phải xuống xe để cho lính Mỹ khám xét thân thể. Vài cô gái bị lính Mỹ giở trò sàm sỡ. Một thanh niên có vẻ nông dân trừng mắt nhìn bọn chúng một cách căm thù. Lính Mỹ thấy thế liền lôi người thanh niên ra khám xét. Ai ngờ trong mình thanh niên nầy rơi ra một cây súng ngắn. Thì ra đó là một “tên Việt cộng”. Lập tức anh ta bị lính Mỹ bẻ hai tay ra sau lưng như bẻ cánh gà rồi chỉ vài cái lên gối là miệng anh ta hộc máu ra như suối, ngã sụm xuống đất. Lính Mỹ dẫm giày đinh nát cả mặt, gãy cả đôi chân rồi đá anh qua một bên lề đường. Nguyễn Kim Sơn kể chuyện ấy rồi than thở: nhìn thấy đồng bào mình bị nó giày xéo như con giun con kiến mà không làm gì được thật là xót xa tủi nhục. Nguyễn Kim Sơn được ăn học ở Mỹ nhưng chính cái thảm cảnh ngày hôm ấy đã khiến anh trở thành người đầu tiên đốt tòa Tổng lãnh sự Mỹ và đấy là tòa Tổng lãnh sự Mỹ đầu tiên trên thế giới bị đốt. Không phải chủ nghĩa cộng sản - vì cho đến hôm nay, Nguyễn Kim Sơn vẫn không phải là người của chế độ cộng sản - mà chính là lòng yêu nước thương nòi của người Việt nam đã nổi lửa đốt cháy tòa Tổng Lãnh sự Mỹ. Hôm chúng tôi trốn ở nhà Nguyễn Kim Sơn thì các em của anh cũng như anh, cả nhà chưa ai tham gia cách mạng. Nhưng sau khi thành phố Huế bị Nguyễn Ngọc Loan và Liên Thành khủng bố trắng, bàn thờ Phật bị xe tăng xéo nát, các em của anh đều bí mật tham gia cách mạng trong tổ chức Thành Đoàn Sài Gòn. Chính Liên Thành chứ không ai khác đã đẩy họ về phía Việt Cộng. Phật tử trở thành Việt Cộng, Việt Cộng nằm trong hàng ngũ phong trào tranh đấu của Phật giáo là chuyện có thật và đó là lôgich phát triển của lòng yêu nước chứ chẳng phải mưu ma chước quỷ gì cả…” (Hoàng Phủ Ngọc Phan: nhân đọc bài "trịnh công sơn -NHỮNG HOẠT ĐỘNG NẰM VÙNG” nguồn: http://daohieu.com/website/?pg=cs&id=732 ) Đoạn văn ở trên nằm trong phần “7. Tại sao Miền Nam VNCH lại thua?” trong bài viết trả lời của Hoàng Phủ Ngọc Phan là một phần tệ hại nhất, bộc lộ tinh thần “thù Mỹ, bài Mỹ” tiêu biểu cho một “phần tử” thuộc nhóm ‘thanh niên, sinh viên Phật Giáo tranh đấu Huế”. Tôi gọi đó là một phần tử mang “mặc cảm tự ngã”/ có người nói là “mặc cảm tự ti” (inferiority complex) –những kẻ cảm nhận mình là một “thứ chủng tộc yếu hèn, thua kém kẻ khác từ thể chất, sắc diện bên ngoài cho tới trí thông minh”. Và, để vượt qua tinh thần “tự ti” ấy trong tiềm thức của họ chuyển hóa (transformation) thành một tâm lý tự ngã, tự tôn mình lên… nhằm vượt qua nỗi hỗ thẹn, uất ức vì sự thua kém. Tiềm thức này, có thể mang tính đồng dạng (identical) giữa ông Hoàng Phủ Ngọc Phan và Tiêu Dao Bảo Cự. Tôi nhớ có đọc trong một bút ký gì đó… của Tiêu Dao Bảo Cự, ông có kể câu chuyện khi đứng từ ở trong nhà tù nhìn qua song cửa sắt thấy một người lính Mỹ cặp kè với một thiếu nữ đẹp thì lòng đâm ra bất mãn. Tâm lý này có thể tìm thấy ở một số thanh niên khác trong thời chiến, nhất là vào giai đoạn số lượng quân viễn chinh Mỹ xuất hiện trên đất nước quá nhiều. Nhưng, đây là thứ tâm lý nhỏ bé từ một người đàn ông tầm thường, một thứ “hủ nho non” mang tính kỳ thị chủng tộc. Tình yêu là sự “tự nguyện lựa chọn” người yêu, người phối ngẫu của một phụ nữ. Nhất là một phụ nữ đẹp, nếu “Anh” là một người đàn ông thích cái đẹp của người khác phái, thì một phụ nữ cũng có cái yêu thích tương tự. “Anh” nhân danh cái quyền gì để cho rằng tất cả những người phụ nữ Việt là phải dành riêng cho đàn ông Việt? Trong xã hội Việt Nam hiện nay, hôn nhân khác chủng tộc đã trở thành phong trào, một hiện tượng. Biết bao nhiêu cô gái Việt phải đi lấy chồng nước ngoài, liệu các “nhân cách” như Hoàng Phủ Ngọc Phan, Tiêu Dao Bảo Cự có dám cho rằng những thiếu nữ này là những kẻ “mất gốc”, những “con đĩ”? Hay là trong tâm các anh có nghĩ thế thật, nhưng không dám lớn tiếng, công khai hóa thái độ chống đối của mình bằng ngòi bút, vì biết rằng đó là ‘công nghiệp hôn phối’ do bọn cán bộ của Đảng ngấm ngầm đứng ra tổ chức, quản lý, gián tiếp thu lợi? Các anh có dám nghĩ cả một tập thể đàn ông Việt từ Bộ Chính Trị, Thủ tướng, Bộ trưởng.. xuống tới cán bộ cấp phường xã chỉ là một bọn đàn ông vô tư cách, vô liêm sĩ, hèn mạt mới tạo ra một xã hội Việt Nam khốn nạn đến mức đó!? Chỉ vì tôi biết "các anh" là những kẻ không đủ can đảm suy nghĩ, hay nói ra điều đó, nên tôi phải quy kết tâm lý “chống Mỹ, ghét Mỹ, thù Mỹ” của "các anh" ngày trước chỉ là một thứ mặc cảm có tên gọi là “inferiority comlex”, tương tự như mặc cảm ‘Filipino complex’, mặc cảm của người da đen với phụ nữ da trắng, mặc cảm của một người dân thuộc địa với chủ nghĩa/ thống trị (người) thực dân da trắng -như trong “Colonialism Experienced” của ông Trương Bửu Lâm có đề cập đến. Cho nên, câu chuyện của Hoàng Phủ Ngọc Phan thuật lại về hành động “dã man” của người lính Mỹ đối với anh cán bộ Việt Cộng giả dạng làm nông dân, vì cái “trừng mắt nhìn bọn chúng một cách căm thù”… khi thấy “…Vài cô gái bị lính Mỹ giở trò sàm sỡ” chỉ có thể hiểu đó là câu chuyện được cường điệu hóa, với mục đích tạo dựng một lôgíc kích động lòng căm thù người Mỹ, hoặc để tuyên truyền cho cái quá khứ theo Cộng-sản-Bắc-Việt “đấu tranh” chống lại các chế độ miền Nam là bởi các anh yêu nước, chứ không phải là vì chống lại chủ nghĩa tư bản bóc lột hay chống nền kinh tế thị trường ‘định hướng theo đảng’?. Ngày hôm nay với một chính trị thực tế trên đất nước, người ta có thể hiểu cụ thể hơn -tình “yêu nước” ấy là thứ tình chỉ chấp nhận trên một mãnh đất độc lập, chủ quyền… toàn những người thuần chủng như các anh, dĩ nhiên bao gồm cả chủng tộc Tàu trong đó? Có một số dư luận cho rằng, “Hoàng Phủ” là một dòng họ danh giá ở Huế. Tôi không biết nhiều về họ. Tôi chưa biết mặt mũi của Hoàng Phủ Ngọc Phan ra sao cả, chỉ có gặp ông Hoàng Phủ Ngọc Tường một lần lúc ông còn ở Bến Ngự trong dịp về nước năm 2003, nhưng khi nghe ông Tường cố gắng trong ngọng ngịu vì thương tật để phát ra được một câu, “Thằng Hoàng Văn Giàu là một thằng hèn” sau khi nghe tôi hỏi, cũng là lúc tôi đứng lên chào từ giã, vì chẳng bao giờ muốn nghe chuyện “những cái hèn” này chút nào cả. (Chỉ xảy ra chừng 7 phút, từ khi tôi bước vào nhà cho đến lúc tôi cáo biệt. Một cuộc gặp gỡ do Nguyễn đắc Xuân thu xếp.) Còn có vài người khác nữa, nói cho tôi nghe về hai anh em họ “Hoàng Phủ” . Trong dịp Nguyễn đắc Xuân qua Mỹ ở lại nhà tôi (tháng 4/2006) vài ngày, có thân hữu của ông là Võ hương An đến đón đi. Trong một dịp chuyện trò với tôi, Võ hương An khen Hoàng Phủ Ngọc Phan là người viết phiếm luận rất hay (“phiếm” sâu sắc mà lại độc). Nhưng người anh kế của tôi, sau khi đi học tập cải tạo về có tham gia sinh hoạt ở "‘hội trí thức yêu nước’" nghe ai đó kể lại: “Hoàng Phủ Ngọc Phan là thằng Việt Cộng, nó lấy một con vợ bộ đội Bắc kỳ xấu xí lắm”. Chưa hết, Ngô văn Bằng (trong thời gian tôi đến "phụ" một tay cho anh ta làm báo Chánh Đạo) thì có nhận xét về Hoàng Phủ Ngọc Tường khá hơn, “Thằng Tường mà Cộng sản chi. Làm thầy giáo mà nó để tóc dài thòng như dân hippy, quần áo thì diện rất kẻng…” Ngoài ra, có nhà giáo kiêm nhà văn là Hoàng Long Hải có viết một đoạn ngắn nhưng quá đủ về dòng họ Hoàng Phủ ở Huế như sau : “…Về trường hợp Hoàng phủ Ngọc Tường, Hoàng phủ Ngọc Phan, cả hai anh em nhà nầy thuộc dòng dõi Hoàng Hữu Bính, làm quan đời nhà Nguyễn. Khi triều đại nhà Nguyễn sụp đổ vì Pháp xâm lược, thì cậu ấm, cha của Tường, Phan trở thành kẻ sa cơ, không còn được xã hội ưu đãi như ông, cha. Vì “Cái học nhà nho đã hỏng rồi” - như Trần Tế Xương đã viết - nên bố của Tường, Phan tuy đã bỏ ngọn bút lông mèo nhưng không kịp chụp lấy cây bút chì, thành ra, không có được mảnh bằng tiểu học để xin làm trợ giáo, sa cơ thất thế. Ông ta học y tá rồi làm nghề y tá ở bệnh viện Quảng Trị, sau vào Huế. Ông là người bất mãn vì thời thế đổi thay, nhưng không nghèo như Trần Tế Xương, cũng còn một số đất ruộng do tổ tiên để lại, đủ nuôi cho hai anh em nhà nầy học tới đại học. Mang “truyền thống” bất mãn, thù ghét xã hội của cha, bọn chúng dễ theo Cộng Sản. Tâm lý đó giải thích những hành động và lời nói của Tường, khi trả lời rằng việc giết người ở Huế hồi tết Mậu Thân là đáng đời “Những con rắn độc.” Tường gọi những người bị tàn sát hồi Mậu Thân ở Huế là những “con rắn độc”. Những con rắn độc ấy gồm cả những thầy giáo dạy y như ông Nguyễn Khán, ông Trần Điền, v.v… cô Tâm Túy, cô gái bán bánh kẹo ở cửa Bắc chợ Đông Ba, như tôi đã kể trong bài trước..” (Hoàng Long Hải: Trí thức, để làm chi? Ngày tết, kể chuyện 40 năm trước… tết Mậu Thân ở Huế…) Từ đây thì tôi hiểu. Chỉ cần viết thêm một dòng cuối cùng: Nói cho hết ý, “các anh” thật ra chỉ là “phần tử” của những-thằng-Huế-ăn-mày. Những thằng suốt cuộc đời chỉ biết chạy theo “liếm đít” bọn cộng sản Bắc kỳ! (“Liếm đít” là chữ của ông Bằng Phong Đặng văn Âu.) nguyễn văn hóa
|
© copyright giaodiem.us | 2009