đăng ngày: 01.8.2009
|
|
|
Bộ mặt con thò lò Saigòn Nhỏ ngày 23.3.2001 Tú Gàn
Nhật báo Nhân Dân của Đảng Cộng Sản Việt Nam số 693 ra ngày 21.2.2001 có đăng một Thư Ngỏ đề ngày 16.2.2001 của một người ký tên là Lê Trọng Văn, ở San Diego, California, gởi Ủy Ban về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Hoa Kỳ, phản đối việc Ủy Ban mời đại diện các tôn giáo đến trình bày về sự vi phạm quyền tự do tôn giáo tại Việt Nam. Nội dung Thư Ngỏ như sau: "Chúng tôi được biết hôm thứ hai (12-2-2001) ủy ban các ngài tiến hành cuộc "điều trần về các vấn đề tự do tôn giáo ở Việt Nam" tại Thượng viện đáp ứng yêu cầu của cái gọi là một nhóm người đại diện nhiều tôn giáo tại Việt Nam. Chúng tôi muốn giải thích rằng chủ đề đó là sai trái, nhất là khi được đặt trong một thời điểm sai trái. Thứ nhất, hai quốc gia Việt Nam và Hoa Kỳ gần đây đã xích lại gần nhau, thiết lập quan hệ ngoại giao và xúc tiến việc ký kết Hiệp định Thương mại. Mặt khác, sau những thập niên chiến tranh, Chính phủ và nhân dân Việt Nam đang nỗ lực xây dựng lại đất nước... nhằm đạt thành tựu phục vụ đất nước và nhân dân nước này. Trong khi đó chỉ một bộ phận người Việt rất nhỏ ở nước ngoài lại muốn gây rối, chửi bới, phá hoại đất nước vì lợi ích của riêng họ. Thứ hai, chúng ta đều biết rất rõ rằng cái gọi là nhóm người Việt Nam đại diện tôn giáo Việt Nam trên thực tế chỉ là những kẻ mạo danh. Họ không đại diện bất cứ cái gì liên hệ Việt Nam vì họ không phải là công dân Việt Nam. Họ là công dân Mỹ hay là công dân Vatican. Thí dụ: ông Võ Văn Ái là người nhập quốc tịch Pháp, từ Paris sang, làm việc cho người Mỹ và mỗi năm nhận khoản tiền khoảng 90 nghìn USD từ Quỹ Hoa Kỳ. Đức cha Trần Công Nghị theo Thiên chúa giáo, rõ ràng phục vụ lợi ích của Vatican, nhiều hơn là phục vụ Việt Nam. Những người nói trên mang nặng tinh thần nô lệ làm thuê, mất gốc và người Việt Nam có thể gọi họ là "kẻ tôi tớ cho ngoại quốc". Qua một thế kỷ là nô lệ, ngày nay chúng tôi đã mở tầm mắt của mình. Chúng tôi đề nghị Chính phủ Việt Nam không cần đếm xỉa những con người đó, bởi vì họ làm vấy bẩn nền văn hóa của chúng ta... Phải nói rằng Chính phủ Việt Nam quá rộng lượng để cho họ tự do truyền bá tôn giáo, làm lu mờ hình ảnh nhân dân Việt Nam, trong khi hầu hết họ không thấu hiểu tín ngưỡng là gì. Thứ ba, với ngài Zaechary Abuza, sau khi đọc báo cáo của ngài, chúng tôi thấy có sự mâu thuẫn trong lời lẽ khi ngài viết "Việt Nam không cấm tôn giáo nhưng cứ để cho nó hoạt động trong một môi trường hành chính quan liêu hỗn độn...". Nếu chúng ta giải nghĩa sáu từ Việt Nam không cấm tôn giáo, thì có nghĩa rằng nhân dân Việt Nam được tự do thờ phụng và tham gia các hoạt động tín ngưỡng... Chúng tôi hiểu rằng mối quan hệ thương mại giữa hai nước với nhau dựa trên sự bình đẳng, nước lớn không thể ra yêu sách để dọa dẫm một nước nhỏ như Việt Nam. Các ngài cũng biết hơn chúng tôi là, chính ông Paul Martin, Giám đốc điều hành Trung tâm nghiên cứu nhân quyền Đại học Columbia đã viết: "Nhiều người dân tại những quốc gia như Nga, Pháp, Bỉ và Đức nhìn nhận hành động của Quốc hội Mỹ là một bộ phận của "chủ nghĩa đế quốc Mỹ". Chúng tôi muốn các ngài thấy tất cả các điều trình bày trên, và mong các ngài có sự so sánh giữa hai nước (Hoa Kỳ, Việt Nam) để thấy sự khác biệt về văn hóa, xã hội và chuẩn mực tri thức, điều kiện sống... Với sự kính trọng chúng tôi hy vọng các ngài đọc lá thư này và có thể đưa ra quyết định đúng đắn." Ký tên: Lê Trọng Văn (San Diego, Mỹ) 1.- Lê Trọng Văn là ai? Chuyện Lê Trọng Văn đã được Tú Gàn đề cập ít nhất ba lần trên mặt báo. Tuy nhiên, càng ngày bộ mặt con thò lò của Lê Trọng Văn càng xuất hiện rõ nét hơn qua các hành động và tài liệu được công bố. Trong khoảng 10 năm trở lại đây, trên thị trường sách báo Việt ngữ ở Mỹ đã xuất hiện một số tác phẩn của một người lấy tên là Cửu Long - Lê Trọng Văn. Những tác phẩm nầy đều là những chuyện thêu đệt hay xuyên tạc được dựng đứng lên để bêu xấu các chế độ và nhân vật của miền Nam Việt Nam, đánh phá Thiên Chúa Giáo và ca tụng sự thành công của Cộng Sản. Cửu Long - Lê Trọng Văn là ai? Trong lời giới thiệu cuốn "Hồi ký những bí ẩn lịch sử dưới chế độ Ngô Đình Diệm", xuất bản năm 1989 tại San Diego, California, một người ký tên là Bùi Ngọc Lâm đã mô tả Lê Trọng Văn như sau: "Tác giả Dược Sĩ Lê Trọng Văn, bên ngoại vốn cùng quê với anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm, cho nên hai gia đình đã hiểu nếp sống chính trị và xã hội mỗi bên. Đó cũng là lý do khi ông Diệm mới về nhận chức Thủ Tướng, D.S. Văn đã được tiến cử để làm việc với ông Ngô Đình Nhu. Vốn tốt nghiệp Tây học, lại thông thạo các ngoại ngữ Thái-Lào-Miên, cho nên tác giả không những được sự tin cậy của ông Nhu mà còn dành được sự nể vì của ông cố vấn nữa.
"Tất cả những sự kiện trên đã đưa tác giả tới vị trí biết được nhiều, chứng kiến được nhiều thủ đoạn tàn bạo của anh em nhà họ Ngô." Trong lời mở đầu, chính Lê Trọng Văn đã tự giới thiệu như sau: "Lý do tôi có được một cơ hội biết nhiều các sự kiện tối mật này là vì chính tôi đã làm việc trực tiếp dưới quyền ông cố vấn Ngô Đình Nhu trong suốt 9 năm ròng rã. Tôi được chọn làm việc với ông Nhu vì liên hệ bên ngoại, ngay từ buổi đầu khi ông Diệm vừa về nước làm Thủ Tướng. Tôi được coi như người nhà. Do đó, tuy là một Tham Vụ Bộ Ngoại Giao, nhưng tôi không làm việc ở Bộ Ngoại Giao hay trực thuộc một cơ quan nào của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa. Những vị chỉ huy các cơ quan như: Sở Nghiên Cứu Xã Hội và Chính Trị Phủ Tổng Thống (Mật Vụ), Nha An Ninh Quân Đội, Nha Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia. Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo... đều không biết được những công tác mật do tôi phụ trách. "Nhờ thông thạo nhiều ngoại ngữ, nên ông Nhu đã giao cho tôi rất nhiều phần vụ quốc tế bên cạnh những vấn đề đối nội tối mật của chế độ. "Chính vì được giao những công tác trên cho nên tôi đã thấy tận mắt những cảnh giết người man rợ nhất trong lịch sử văn minh nhân loại do một người xuất thân tại trường danh tiếng của Pháp chủ trương, với sự chấp thuận của vị Tổng Thống đương quyền". Thật sự, Lê Trọng Văn là ai? Hồ sơ tình báo của Việt Nam Cộng Hòa cho biết Lê Trọng Văn tên thật là Lê Văn Thông, sinh năm 1935, con của ông Lê Văn Hộ, thường được gọi là Sáu Hộ. Ông Hộ là người Tây Ninh, trước 1945 làm nhà in ở Lào. Ông Sáu Hộ có ba người con là Lê Văn Thông (tức Lê Trọng Văn), Lê Văn Thái và Lê Văn Thăm. Năm 1945, khi Việt Minh lên cướp chính quyền, đa số Việt kiều ở Lào đều theo Việt Minh. Năm 1946, Pháp chiếm Đông Dương, những người theo Việt Minh ở Lào bị Pháp bố ráp, phải vượt sông Mê Kông qua Thái, trong đó có 4 cha con ông Sáu Hộ. Lúc đó Lê Văn Thông mới có 11 tuổi. Khi thấy người Việt tràn qua Thái nhiều quá, không thể nuôi ăn đi chơi được, chính phủ Thái liền cho sửa sang và mở thêm các con lộ ở phía đông bắc Thái Lan từ Royet qua Chanobot đến Oudorn để cho những người chạy loạn có công ăn việc làm. Ông Sáu Hộ vì biết chữ, có thể làm sổ sách lương bổng, nên được cho làm cai. Trong thời gian làm đường, phu Việt Nam bị bệnh nhiều quá, người Thái dạy thêm cho ông Sáu Hộ nghề chích thuốc để chửa bệnh cho nhau. Sáu Hộ có thêm một nghề tay trái là nghề y tá. Nhóm này về sau được cho định cư tại phía bắc Thái Lan. Khoảng 95% nhóm này đã theo Việt Cộng. Trước đây, đi vào làng Việt Nam ở bắc Thái, người ta thấy gần như nhà nào cũng có treo ảnh "Bác Hồ". Năm 1954, sau khi Hiệp Định Genève được ký kết, Pháp rút khỏi Đông Dương, Mỹ nhảy vào thay thế. Nhờ viện trợ và sự vận động của Mỹ, các nước Thái Lan và Lào quyết định không dung nạp các thành phần theo Cộng Sản trên đất nước họ nữa. Ngày 5.9.1958, chính phủ Thái Lan tuyên bố sẽ buộc 40.000 người Việt đang định cư tại Thái phải hồi hương về Việt Nam. Vì phần lớn trong số này đều theo Việt Cộng nên chính phủ Ngô Đình Diệm không chịu nhận. Chính phủ Thái mở cuộc bố ráp những thành phần hoạt động cho Việt Cộng rất gắt gao. Một số trong nhóm này đã phải hối lộ cho cảnh sát để đi vào Bangkok tạm trốn, trong đó có ba cha con Sáu Hộ, Lê Văn Thông (Lê Trọng Văn) và Lê Văn Thăm. Lê Văn Thái bị kẹt lại ở biên giới Lào - Thái. Ngày 2.7.1958, có 26 người Việt đã vượt biên giới Thái Lan đến Savannakhet rồi theo quốc lộ số 9 về tới Đồng Hà (Quảng Trị) và trình diện nhà chức trách Việt Nam. Trong số 29 người này có Nguyễn Văn Thái. Tất cả nhóm này đều được đưa vào Saigon để thẩm vấn về hoạt động của Việt Cộng ở Thái rồi cho ra về. Chỉ một vài người trong nhóm này được chọn để huấn luyện rồi cấp giấy hợp pháp cho trở lại Thái và Lào hoạt động phản gián, vì họ nói thông thạo tiếng Thái và tiếng Lào. Ngày 22.6.1959, đại diện Việt Cộng đã đến Bangkok họp với nhà cầm quyền Thái Lan về số phận Việt kiều đang ở tại Thái. Việt Cộng muốn Thái cho tất cả nhóm này ở lại Thái để tiếp tục quậy. Thái muốn bắt hồi hương tất cả. Kết quả, Việt Cộng đồng ý nhận về tất cả các phần tử đã tích cực hoạt động cho Việt Cộng ở Thái mà cảnh sát Thái có hồ sơ. Những người khác để họ tự ý lựa chọn. Ông Sáu Hộ và cậu Lê Văn Thăm nằm trong nhóm phải lên đường về Hà Nội cuối năm 1959. Năm 1975, sau khi Việt Cộng chiếm miền Nam, ông Sáu Hộ và Lê Thăm đã về Nam thăm Lê Văn Thái và bà con. Người ta thấy Sáu Hộ mang lon Trung Tá Quân Y. Trong chế độ Việt Cộng, làm y tá lâu năm đương nhiên thành bác sĩ! Sáu Hộ cũng thuộc loại đó. Lê Văn Thăm làm việc trong ngành công an. Riêng Lê Văn Thông (tức Lê Trọng Văn) qua Lào. Ở Lào một thời gian, Lê Trọng Văn nộp đơn xin làm mật vụ cho Tòa Đại Sứ Việt Nam tại Lào. Ông Tôn Thất Hối nhận hồ sơ và gởi về Sở Nghiên Cứu Chính Trị ở Saigon để cứu xét. Ông Trần Kim Tuyến phụ trách về tình báo hải ngoại đã cho điều tra phát hiện ra ba bố con Lê Văn Hộ, Lê Văn Thông và Lê Văn Thăm khi ở Thái Lan đều hoạt động cho Việt Cộng nên từ chối. Sở dĩ ông Trần Kim Tuyến khám phá ra được chuyện này là nhờ một gián điệp hai mang. Đó là một nữ cán bộ Việt Cộng ra đầu thú đã được Sở Nghiên Cứu Chính Trị huấn luyện rồi đưa qua Lào hoạt động. Chính nữ cán bộ này báo cáo cho biết ba bố con ông Sáu Hộ khi ở Thái Lan đều hoạt động cho Việt Cộng. Ông Sáu Hộ và Lê Văn Thăm đã về Hà Nội làm việc, còn Lê Văn Thông trốn qua Lào, có thể là đang hoạt động phản gián cho Việt Cộng. Căn cứ vào báo cáo này, Bộ Ngoại Giao Việt Nam Cộng Hòa đã bác đơn xin làm việc của Lê Văn Thông, tức Lê Trọng Văn. Lê Văn Thông lấy vợ Lào và tiếp tục làm ăn ở Lào. Năm 1975, khi Cộng Sản Lào lên cướp chính quyền, những người Lào chống Cộng đã phải bỏ Lào qua tỵ nạn ở Thái Lan. Lê Trọng Văn đã theo làn sóng này qua Thái Lan, sau đó được Hoa Kỳ cho đến định cư ở Mỹ. Khi nhập quốc tịch Mỹ, Lê Trọng Văn đổi tên là David Le. 2.- Một cuộc đụng độ nặng với Cộng Đồng Lào Lúc đầu, Lê Trọng Văn định cư ở Denver, Colorado. Địa chỉ ghi trên các thư tín: David Le, 2600 W. Cornell Ave., Denver, CA 80236. Trong thời gian định cư tại đây, giữa Lê Trọng Văn và Cộng Đồng Lào đã xẩy ra một cuộc đụng độ nẩy lửa. Bản Tin Thư có tên là Neo-Lao Haksat Newsletter, trong số ra ngày 9.5.1975 có đăng một bài dưới đầu đề Another "Plain of Jar" in Colorado (Một Cánh Đồng Chum khác tại Colorado) của Lê Trọng Văn, trong bài đó Lê Trọng Văn tự xưng mình là "former diplomatic" (cựu nhân viên ngoại giao), tố cáo người Mèo, tức người Hmong, đã hoạt động cho CIA và giải thích tại sao Việt Cộng và Pathet Lào đã mở một cuộc chiến tranh bí mật chống lại người Hmong và các sắc tộc khác ở tỉnh phía Bắc Lào, với chủ đích biện hộ và tuyên truyền cho Việt Cộng và Pathet Lào. Cuộc chiến giữa Cộng Đồng Lào và Lê Trọng Văn bắt đầu và ngày càng trở nên gây cấn. Ngày 4.15.1983, Trung Tâm Cộng Đồng Lào (Lao Community Center) đã gởi cho Lê Trọng Văn một văn thư, ở trên lá thư ghi rõ: "To David Le, Former communists dipplomatic and spy in Laos (Gởi David Le, Cựu nhân viên ngoại giao và gián điệp cộng sản tại Lào). Trong lá thư đó, Cộng Đồng Lào nói: "ông là một tên gián điệp đã báo cáo tất cả tin tức về chính phủ cánh hữu cho cộng sản trong suốt thời gian chiến tranh" (you are a spy who informed all information about the right wing goverment to the communists during the war). Và nếu ông là một tên gián điệp tài giỏi, hãy trả lời các câu hỏi của chúng tôi trong vòng một tuần lễ. Nếu không, ông sẽ trả lời cho hàng trăm ngàn người Hmong đã chết sau chiến tranh, bởi vì ông là một tên gián điệp làm việc rất giỏi cho cộng sản. Nếu ông không thể mang những tội này xuống địa ngục, ông có thể nhờ bọn băng đảng giúp đỡ. (If you cannot bear this sins to hell, then you can have your gang to help you). Nhận được lá thư này, Lê Trọng Văn co giò bỏ chạy về San Diego, California, lánh nạn. Lúc đầu Lê Trọng Văn làm nghề cắt cỏ. Cắt cỏ không nổi, Lê Trọng Văn xin đánh mày và layout cho tập san Y Tế. Làm việc cho tập san này được một thời gian, Lê Trọng Văn đã gây lủng củng trong trong nội bộ của tập san này nên bị loại ra. Sau đó, Lê Trọng Văn xin trợ cấp xã hội và đứng tên cho một nhóm xuất bản sách báo chống Việt Nam Cộng Hòa và Thiên Chúa Giáo. Đồng chí của Lê Trọng Văn là Đỗ Mậu, Trần Chung Ngọc, Lê Hữu Dãn, Trần Đông Phương, Tạo Đông Dương, v.v... 3.- Nói láo không có sách Chỉ đọc phần giới thiệu và tự giới thiệu Lê Trọng Văn mà Tú Gàn đã trích dẫn ở trên, chúng ta cũng đã thấy kẻ viết sách cho Lê Trọng Văn đứng tên đã xạo một cách ngu xuẩn. Nếu giới thiệu Lê Trọng Văn là phu vác hàng ở cầu Ông Lãnh hay đứng bến xe đò miền Tây... thì quả thật khó ai có thể kiểm chứng được. Nhưng không thể nói rằng Văn là Dược Sĩ hay Tham Vụ Ngoại Giao mà không một Dược Sĩ hay Tham Vụ Ngoại Giao nào ở Việt Nam biết đến. Ở Việt Nam, số Dược Sĩ cũng như Tham Vụ Ngoại Giao rất ít, lại được tổ chức rất chặt chẻ, nên mạo danh là lòi tẩy ra ngay. Lê Trọng Văn còn được giới thiệu có quê ngoại cùng với Tổng Thống Ngô Đình Diệm cho nên hai gia đình đã hiểu nếp sống chính trị và xã hội mỗi bên. Do đó khi ông Diệm mới về thì Lê Trọng Văn được giới thiệu để làm với ông Nhu ngay và được ông Nhu coi như "người nhà". Nhưng bịp đầu hở đuôi. Trong phần "Vài nét về dòng họ Ngô Đình", Lê Trọng Văn bảo ông Ngô Đình Khả có 8 người con, 2 gái và 6 trai. Hai người con gái là: Ngô Thị Giáo, thân mẫu Giám Mục Nguyễn Văn Thuận và Ngô Thị Hiệp, thân mẫu bà Trần Trung Dung. Sự thật, ông Ngô Dình Khả có đến 9 người con, trong đó có ba người con gái: Người thứ nhất là bà Ngô Đình Thị Giao, vợ của ông Trương Đình Tùng. Bà này đã qua đời năm 1944. Người thứ hai là bà Ngô Đình Thị Hiệp, vợ của ông Nguyễn Văn Ấm. Bà này mới là thân mẫu của Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận (chớ không phải bà Ngô Thị Giáo!). Người thứ ba thì cả nước đều biết, chỉ một mình Lê Trọng Văn tự xưng là cùng quê và là "người nhà" của nhà Ngô lại không biết, đó là bà Ngô Đình Thị Hoàng, vợ của ông Cả Lễ, tức ông Nguyễn Văn Lễ, nên thường được gọi là Bà Cả Lễ. Bà này mới là thân mẫu của vợ ông Trần Trung Dung. Lê Trọng Văn đem râu cha nọ chắp cằm mệ kia như thế mà dám xưng là "người nhà" của họ Ngô thì không có gì khôi hài bằng! Lê Trọng Văn sinh năm 1935. tức khi ông Diệm về chấp chánh năm 1954, Lê Trọng Văn chỉ mới 19 tuổi, mũi chùi chưa sạch, làm sao được ông Nhu giao cho các công tác quan trọng về tình báo và còn được ông cố vấn "nể vì" như tác giã đã viết? Thật sự, lúc đó Lê Trọng Văn đang ở Lào với bố là ông Sáu Hộ và hoạt động cho Việt Cộng. Trình độ văn hóa của Lê Trọng Văn chỉ ngang Đỗ Mậu là cùng, nghĩa là trên tiểu học một tý. Sống ở Thái và Lào lâu, Lê Trọng Văn phải biết tiếng Thái và tiếng Lào. Tiếng Pháp thì Văn thua xa Đỗ Mậu vì Đỗ Mậu có đi lính cho Pháp một thời, còn tiếng Anh thì Văn phải nói bằng tay và "Yes", "No" loạn xà ngầu cả lên! Đó là tất cả vốn "Tây học" của Lê Trọng Văn mà người mang tên Bùi Ngọc Lâm đã ca tụng. Với số vốn "Tây học" đó, Lê Trọng Văn đã đi cắt cỏ và ăn trợ cấp xã hội tại San Diego. Dĩ nhiên, với vốn liếng "Tây học" đó, làm sao Lê Trọng Văn viết sách được? Lê Trọng Văn chỉ đứng tên cho một nhóm khác viết. 4.- Chỉ là chó sủa trăng Trong Thu Ngỏ đăng trên báo Nhân Dân đã nói trên, Lê Trọng Văn đã nêu ra ba vấn đề chính: Vần đề thứ nhất: Lê Trọng Văn nói rằng Hoa Kỳ và Việt Nam đã thiết lập quan hệ ngoại giao và ký thương ước, chính phủ và nhân dân Viêt Nam đang nỗ lực xây dựng lại đất nước sau chiến tranh. Trong khi đó chỉ có một nhóm nhỏ ở nước ngoài muốn gây rối, chửi bới, phá hoại đất nước vì lợi ích riêng. Sự thật như thế nào? Đọc báo hàng ngày, chúng ta thấy càng ngày càng có nhiều nhà nhà ly khai ở trong nước, trong đó có người có tuổi đảng rất cao, đã đứng ra tố cáo những sai lầm của Đảng Cộng Sản và bọn cán bộ của Đảng đưa đất nước đến những ngày cùng khốn. Người Việt hải ngoại cũng đang làm như vậy. Khi đưa ra những lời tố cáo như trên, các nhà ly khai cũng như những người Việt chống cộng ở hải ngoại, không hề phá hoại đất nước mà trái lại, muốn loại bỏ tất cả những người đang phá hoại đất nước hiện nay để giúp dân tộc Việt Nam thoát khỏi nghèo đói và áp bức. Mặt khác, khối người Việt hải ngoại tuy chỉ hơn hai triệu người, nhưng hàng năm đã viện trợ cho Việt Nam trên 2 tỷ Mỹ kim. Như vậy đâu phải là nhỏ? Vấn đề thứ hai: Lê Trọng Văn tố cáo nhóm đại diện tôn giáo Việt Nam ra trước Ủûy Ban trình bày trên thực tế "chỉ là những kẻ mạo danh". Đây cũng là luận điệu của nhóm đài Quê Hương ở Bắc Cali và đài Kitô dỏm ở Nam Cali. Hai đài phát thanh "Công Giáo dỏm" này đã nhiều lần đặt câu hỏi: Ai cử Linh mục Trần Công Nghị đại diện Công Giáo? Khi viết và nói như vậy, những người này không hiểu gì về phương thức làm việc của các Ủy Ban tại Quốc Hội Hoa Kỳ và các tổ chức Nhân Quyền. Khi muốn tìm hiểu một vấn đề gì liên hệ đến nhân quyền hay tôn giáo, họ thường không mời đại diện của các tôn giáo hay đoàn thể mà chỉ mời những người có thẩm quyền (authority) về vấn đề họ muốn hỏi, tức những người biết thành thạo về vấn đề họ cần biết. Ủy Ban về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế đã mời Linh mục Trần Công Nghị, ông Võ Văn Ái hay bà Huỳnh Mai trình bày không phải vì họ là đại diện cho các tôn giáo mà họ là tín đồ, mà vì Ủy Ban tin rằng ba người này biết rõ những vấn đề đã và đang xẩy ra cho tôn giáo của họ. Các tổ chức này đã dựa vào những tiêu chuẩn nào để lựa chọn người được phỏng vấn? Cái đó hoàn toàn tùy thuộc vào sự thẩm định của tổ chức đứng mời. Không ai có thể bắt họ phải mời người này, không được mời người kia. Vì vậy, hỏi rằng trong vụ này, ai đã cử Linh mục Trần Công Nghị đại diện cho Công Giáo hay ai cử ông Võ Văn Ái đại diện cho Phật Giáo là hoàn toàn sai lầm. Những người được mời cũng không hề tự nhận mình là người đại diện cho tôn giáo của mình nên không thể nói họ mạo danh được. Đào Nương của báo Saigon Nhỏ cũng có lần đã được mời trình bày trước Ủy Ban của Quốc Hội Hoa Kỳ về các vi phạm nhân quyền tại Việt Nam, bà có đại diện cho ai đâu? Sở dĩ Ủy Ban đã mời bà vì tin rằng bà biết những điều họ muốn hỏi. Chỉ có thế thôi. Vấn đề thứ ba: Lê Trọng Văn nói rằng khi ông Zaechary Abuza tuyên bố "Việt Nam không cấm tôn giáo, nhưng cứ để nó hoạt động trong một môi trường hành chính quan liêu hổn độn…" là đã nhìn nhận nhân dân Việt Nam có quyền tự do tôn giáo. Lý luận như thế là quá ngu xuẩn. Ông Zaechary Abuza nói rất đúng, Hiến Pháp Việt Nam không cấm tôn giáo, nhưng trong thực tế nhà cầm quyền đã tìm cách khống chế các hoạt động tôn giáo. Nói cách khác, quyền tự do tôn giáo tại Việt Nam chỉ có trên giấy tờ chứ không có trên thực tế. Thật ra, Thư Ngỏ của Lê Trọng Văn gởi Ủy Ban về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, mặc dầu được đăng trên báo Nhân Dân của Đảng Cộng Sản Việt Nam, cũng chỉ thuộc loại "chó sủa trăng" mà thôi, chẳng làm rụng được sợi chân lông của ai và cũng chẳng ai đếm xỉa gì, nhưng Thư Ngỏ đó một lần nữa cho thấy rõ bộ mặt của những con thò lò ở hải ngoại. Tú Gàn
|
© copyright giaodiem.us | 2009