đăng ngày: 01.7.2009

ß Trờ về

    

Mục: Nghĩ vắn trong ngày

nguyễn văn hóa ghi

 

Wednesday, July 01, 2009

     Trong cuốn “Những Quy Luật Chính Trị Trong Sử Việt”, tác giả Vũ Tài Lục có ghi lại một đoạn trong bài thơ của Mao Trạch Đông sáng tác trước khi cho quân đánh Trường Sa (*) như sau :

Hỡi dãy núi trùng trùng điệp điệp

Cao vòi vọi và trên đỉnh đầy tuyết phủ

Ta vung kiếm lên, đứng giữa trời bao la

Chặt ngươi ra làm ba khúc

Một khúc ta cho Âu Châu

Một khúc dành cho Mỹ

Ta giữ lại một cho Trung Quốc

Thế giới sẽ sống yên bình

Và trái đất điều hòa nơi mưa nắng…

(sđd, trang 269-70, nhà xb Việt Chiến, Sài Gòn lần thứ nhất 4.01.1974)

 

     Rất tiếc là tác giả Vũ Tài Lục không ghi rõ xuất xứ bài thơ nầy từ đâu, ai dịch? nhưng ta có thể hiểu bài thơ nầy làm ra khi Mao Trạch Đông cảm tác trước cảnh núi non hùng vĩ của Hồ Nam, đúng vào lúc chuẩn bị đánh quân của Tưởng Giới Thạch, được gọi là “Cuộc khởi nghĩa Vụ gặt Mùa thu” vào năm 1927, nhưng thất bại.  Với ý chí quyết tiêu diệt cho bằng được quân cộng sản của Mao, Tưởng dùng đến hơn 50 vạn quân bao vây quân của Mao, đẩy Mao vào thế thối lui biến thành một cuộc vạn lý trường chinh lên vùng Thiểm Tây ròng rã trong một năm trời.

     Dù Mao thất bại, nhưng ta không khỏi kinh ngạc trước một đầu óc kiêu hùng, ngạo mạn, hiếu chiến mà lại bộc lộ một tầm nhìn rất xa về tham vọng đế quốc thống lãnh một phần ba thế giới, ngay vào thời điểm Mao chưa có một tia hy vọng nào thắng lợi với Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch… 

Và theo tinh thần của bài thơ, Mao đã cố tình loại trừ Nga Sô Viết trên bàn cờ thế giới.

- Trong bao nhiêu năm bôn ba hoạt động khắp nơi để phục vụ cho Đệ Tam Quốc Tế (kể cả sau khi cướp được chính quyền vào năm 1945) không biết Hồ Chí Minh có đọc lịch sử Tàu, và nhất là hiểu được tham vọng thâm sâu của Mao Trạch Đông  đối với thế giới mà Việt Nam chỉ là con cờ rất nhỏ Mao cần đến? Tại sao HCM lại phải cần "ve vãn" một tên người Hán hung bạo để mua lấy sự trợ giúp vũ khí và bán xương máu của dân Việt Nam trong gần 30 năm vào mục tiêu lấy trọn luôn miền Nam, chỉ vì Việt Minh không có cơ hội ngàn năm một thưở để cướp chính quyền “thoải mái” như vào tháng 8 năm 1945, một phần nhờ thái độ của một ông vua nha Nguyễn thật thà và không chấp nhận sự tàn ác?  [ Tôi dùng chữ “ve vãn” với sự cố ý so sánh với nhà sử học Vũ Ngự Chiêu đã dùng danh từ nầy ( “ve vãn / Flirtation” ) ám chỉ tới sự thỏa hiệp giữa chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa và chế độ Cộng sản miền Bắc vào năm 1963 ].  Hẳn là ngày hôm nay, người Việt "thống nhất" hai miền đã thấy rõ được bản chất và đạo lý dân tộc của hai sự “ve vãn” khác nhau rất xa.

- Nhà đạo diễn Mỹ ‘phối chủng’ (cha Do Thái và mẹ Pháp) Oliver Stone trước khi thực hiện cuốn phim Nixon cho biết ông đã bỏ nhiều năm để đọc lại các tài liệu lịch sử chiến tranh VN, phỏng vấn nhiều cấp lãnh đạo Mỹ, nên người xem không thể nghi ngờ về sự kiện lịch sử và cá tính nhân vật được miêu tả trong phim. Trong phim Nixon chiếu ở rạp, rất tiếc đã “cut” rất nhiều đoạn thú vị, thí dụ như xen diễn lại cảnh Nixon đến văn phòng trụ sở của CIA để gặp Giám đốc Richard Helm. Trong cuộc đối thoại kín đáo chỉ có hai người, đã hiển lộ một số chi tiết quan trọng từ cái chết của Tổng thống Kennedy đến một chính sách ngoại giao vụ lợi của đảng Cộng Hòa đối với Trung Cộng!  Thí dụ thứ hai là, nội dung cuộc đối thoại giữa Mao Trạch Đông với hai nhà lãnh đạo Mỹ là Nixon và Kissinger. Trong phim, sau một màn giáo đầu ngoại giao mang tính cách 'protocol' ngượng ngịu, Mao mớm lời với Nixon, "Các ngài biết không, dân tộc Trung Hoa có câu tục ngữ -Kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta." Cựu Tổng thống Nixon cười cười lập lại “Phải...phải, ngài nói đúng. Kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta”. Mao Trạch Đông với phong cách bệ vệ của một thiên tử Đại Hán, gật gù cười đểu “Phải, kẻ thù của chúng tôi là bọn Nga Sô và Việt Nam. Chúng là những con chó” (Nguyên văn: They both are dogs!).

Sau cuộc gặp gở của lãnh tụ hai nước lớn (một bên là đại cường quốc, bên kia là đại cường quốc mà Mỹ cho thấy viễn cảnh ló dạng ở chân trời) đó, là một cuộc bỏ bom khốc liệt, liên quân Việt Mỹ vượt qua biên giới Campuchia để tấn công và truy kích quân Bắc Việt. Có cần phải giải thích thêm cho rõ, qua cuộc đi đêm chính trị ấy, chính Mao Trạch Đông là người đã xúi giục Nixon phải hành động để xác minh cho tình bạn mới chớm, bằng cách đập cho "những con chó" ấy một trận nát xương!  Hình như cuộc bỏ bom ấy đã cướp đi sinh mạng của vài sư đoàn quân Bắc Việt và MTGP?.  Dù chết bao nhiêu đi nữa, đó là xương máu của những thanh thiếu niên miền Bắc trong lứa tuổi từ 15 đến 20. Vào thời điểm ấy (1972), vị “cha già dân tộc” Hồ Chí Minh đã chết được 3 năm rồi (1969); trong khi Mao Trạch Đông tiếp tục sống thêm 4 năm nữa (1976)… 

Hơn ba thập niên kể từ cái chết của Mao đã đi qua; ở Việt Nam, Hồ Chí Minh vẫn được tôn xưng là vị “Cha già dân tộc” và ở Trung Hoa lục địa, Mao Trạch Đông vẫn là một “Người thầy vĩ đại, Lãnh tụ vĩ đại, Thống soái vĩ đại, Người cầm lái vĩ đại” của dân tộc Đại Hán.  Nhưng, tôi không tin định kiến “Chúng là những con chó” lại dễ dàng xóa nhòa trong tâm trí của thế hệ hậu duệ, con cháu của Mao Trạch Đông ngày hôm nay!

 ___________________________________________________

(*)   Cho đến năm 1910, tỉnh Hồ Nam vẫn tương đối bình lặng, cho đến khi nhà Thanh sụp đổ, Hồ Nam chính là nơi diễn ra cuộc khởi nghĩa Vụ gặt Mùa thu do Mao Trạch Đông lãnh đạo vào năm 1927.  

Mao Trạch Đông thành lập chính quyền Xô Viết Hồ Nam vào năm 1927 và lãnh đạo quân đội du kích ẩn náu ở vùng núi tỉnh Hồ Nam cho đến năm 1934.  

Khi lực lượng cộng sản rút lui, Hồ Nam chính là một trong những nơi đã xảy cuộc chiến tranh Trung – Nhật lần 2 giữa Quốc Dân Đảng chống lại quân Nhật Bản.  

Trường Sa là thủ phủ của Hồ Nam từ năm 1944.  

Sau cuộc nội chiến Trung Quốc, quân cộng sản trở lại nắm chính quyền Hồ Nam vào năm 1949.  

Năm 1976, sau cái chết của Mao Trạch Đông, Hồ Nam được lãnh đạo bởi tổng bí thư Đặng Tiểu Bình. Từ 1966 đến 1967, Hồ Nam cũng là nơi diễn ra cuộc cách mạng văn hóa.

 

 

        Go to top page

© copyright giaodiem.us | 2009

email: hoa95121@yahoo.com 
 
© 2008 Mạng lưới Hội Tụ | 02.2008 | cập nhật 18.4.2009 USA