|
Lê Nguyễn Huy Trần
Tôi đã tỉnh thức
Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung, Việt Nam, trong thời kỳ đất
nước được “hoàn toàn thống nhất” và cai trị dưới chế độ Cộng Sản.
Hôm nay tôi viết lên đây những tâm tư của một người con trẻ như tôi
cuối cùng cũng đã nhận ra bộ mặt thật tàn ác của Đảng Cộng Sản Việt
Nam (ĐCSVN) mà không ngôn từ nào đủ sức lên án.
Cũng như những người bạn đồng trang lứa trong nước, tôi được nuôi
dưỡng và đào tạo dưới mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN) Việt Nam mà
ở đấy, thầy cô luôn dạy chúng tôi phải làm một người công dân tốt
trước khi tiếp thu những kiến thức chuyên môn. Còn gì tuyệt vời hơn
khi bản thân tôi được học tập trong một nền giáo dục “tiên học lễ,
hậu học văn” đầy lễ giáo ấy.
Ngay từ lúc còn học mẫu giáo, tôi đã cố gắng phấn đấu để làm con
ngoan trò giỏi cho ông bà, cha mẹ vui lòng. Cái thước đo sự ngoan
ngoãn vâng lời của tôi chính là những phiếu “bé ngoan Bác Hồ” được
cô giáo phát thưởng hàng tuần. Tôi tiếp tục rèn luyện mình trở thành
một học sinh gương mẫu về đạo đức cũng như về thành tích học tập
trong những năm tiểu học (cấp I).
Năm tôi lên lớp bốn, thầy giáo chủ nhiệm đã đề ra một số bạn xuất
sắc để kết nạp đội viên vào Đội Thiếu niên tiền phong (TNTP) Hồ Chí
Minh, trong đó có tôi. Theo lệ thường thì học sinh nào cũng sẽ được
tham gia Đội TNTP khi bước vào ngưỡng cửa trung học cơ sở (cấp II),
trừ những thành phần cá biệt mới bị tước quyền gia nhập. Vì thế tôi
rất hãnh diện đến lớp với chiếc khăn quàng đỏ tươi thắm trên cổ áo
sơ mi trắng lúc tôi được vào Đội trước những người bạn cùng lớp
khác.
Tôi nổ lực phấn đấu cho lý tưởng trở thành một công dân tốt của nước
XHCN Việt Nam và trời đã không phụ lòng tôi. Một lần nữa tôi lại
được vào Đoàn Thanh Niên Cộng Sản (TNCS) Hồ Chí Minh sớm hơn với tư
cách là một đoàn viên ưu tú. Đó là năm học cuối trước khi tôi thi
tốt nghiệp vào phổ thông trung học (cấp III). Lúc ấy, tôi không bao
giờ quên đeo trên ngực chiếc huy hiệu đoàn biểu thị cho một ý chí
vững mạnh của thanh niên Việt Nam trên con đường xây dựng và bảo vệ
Tổ quốc.
Tôi rất tự hào về những thành tích với các hạng vị đội viên hay đoàn
viên mà mình đã đạt được trong những năm đầu đời tập tễnh học làm
người. Tôi xây mộng cho một tương lai đảng viên mẫu mực để có thể
giúp xã hội ngày càng phát triển hơn. Tôi ước nguyện đất nước sẽ
giàu mạnh lên khi nghe Việt Nam, dưới sự lãnh đạo “tài tình” của
chính phủ hiện thời, gia nhập vào Tổ chức thương mại thế giới (WTO).
Ngay đến thời điểm tôi rời quê nhà để đi du học thì trong tâm trí
tôi lúc nào cũng hướng về một Việt Nam xinh đẹp với những trang sử
oai hùng.
Trong những năm đầu du học, tôi nghe và biết người Việt hải ngoại
không đồng tình với cách vận hành đất nước của Cộng Sản, nhưng tôi
không để ý tìm hiểu lý do vì tôi không thích chính trị. Tôi thiết
nghĩ ở đâu thì cũng có những cuộc chống đối giữa các phe phái bởi
“chín người mười ý”. Cho đến một ngày gần đây khi tôi may mắn gặp và
nói chuyện với một người bạn trẻ yêu nước trên mạng, tôi mới chợt
nhận ra rằng tôi muốn làm một công dân tốt nhưng lại rất thờ ơ về
hiện tình của đất nước mình. Không phải tôi không quan tâm mà tôi đã
quá tin vào đường lối, chủ trương của Đảng Cộng Sản (ĐCS) và những
gì mà tôi đã được dạy dỗ từ mái trường XHCN ấy.
Nhưng rồi qua vài cuộc trò chuyện tìm hiểu sự thật về Đảng và cuộc
đời Bác Hồ với anh bạn trẻ đó, tôi bắt đầu tò mò và tìm đọc những
tài liệu liên quan đến Việt Nam trong quá khứ mà trước đây khi còn ở
trong nước, tôi đã bị những quyển sách lịch sử (in bởi Nhà xuất bản
Giáo dục) lừa dối. Chỉ vì Đảng muốn bưng bít mọi tội ác đã và đang
gây ra cho dân tộc mà phải nguỵ tạo biết bao câu chuyện thần thánh
để tô đẹp hình tượng “ác nhân” cụ Hồ, để các bạn trẻ trong nước cứ
mãi đắm chìm trong giả dối. Mọi niềm tin tôi đặt vào Đảng Cộng Sản
cho một đất nước thanh bình đã tan vỡ.
Tôi đã ngu muội để cho cái chế độ bạo quyền và độc tài ấy nhồi sọ
mình mà ngỡ đấy là một niềm hi vọng, là một chân lý sống. Tôi nhục
nhã khi nhìn lại hình ảnh đứa bé mẫu giáo (là tôi) đã cẩn thận dán
những tấm phiếu “bé ngoan Bác Hồ” ngay ngắn lên tường nhà mà ngây
thơ không biết Bác là một con người hạ cấp đến mức độ nào. Tôi tự
trách khi quàng chiếc khăn đội viên màu đỏ đã thấm máu của biết bao
đồng bào vô tội trong công cuộc “cải cách ruộng đất” do ĐCS thi hành
hay phong trào “Nhân Văn-Giai Phẩm” đòi tự do dân chủ trong những
năm giữa thập niên 50. Tôi hổ thẹn khi cài chiếc huy hiệu đoàn mang
biểu tượng tay cầm lá cờ đỏ sao vàng mà theo Đảng là để soi sáng
đường thanh niên tiến bước.
Đó không phải là sự thật. Tôi hận mình đã từng chấp nhận mang trên
người sự dối trá đê hèn, bởi chính cái lá cờ ấy mà tất cả người con
đang sống trên đất Việt hiện nay do lầm tin một lần để rồi phải sống
nô lệ cho ngoại bang từng ngày, từng giờ, từng phút. Hỡi ôi, những
cụm từ “giải phóng miền Nam” và “thống nhất đất nước” của Đảng đặt
ra sao mị dân đến thế. Vậy mà một số cá nhân vẫn còn sùng bái những
chính sách “ngu dân” để rồi tự biến mình thành đứa con tội đồ ngàn
đời của mẹ Việt Nam.
Ngày trước tôi còn hồn nhiên trên chiếc xe đạp đến trường, còn vô tư
cùng bè bạn vui đùa trong suốt quãng đời học trò yên bình của mình.
Xung quanh chúng tôi được bao bọc bởi lớp kính vạn hoa mà nhìn xuyên
qua là cả một bầu trời muôn sắc muôn màu hiện ra rực rỡ. Trong cái
thế giới ấy, tôi đã thấy những con người ngồi chiễm chệ trên chiếc
xe hơi bóng loáng, những cao ốc sang trọng của thời đại tân tiến,
những khu phố nhộn nhịp tiếng nói cười hớn hở, những kế hoạch to lớn
và quan hệ hợp tác, đầu tư lâu dài của các nhà kinh doanh nước ngoài
đối với Việt Nam.
Thời kỳ kinh tế đã bắt đầu mở cửa ư? Không. Bây giờ tôi chỉ thấy
đằng sau lồng kính nhiệm màu kia là những hình ảnh đau thương, tang
tóc của quê hương. Tôi không còn thấy sự phồn thịnh do Đảng nguỵ tạo
lên mà thay vào đó là chết chóc, là đọa đày. Đất nước ngày nay như
một sa mạc khô cằn không sức sống, như cánh rừng hoang tàn thiếu
tiếng chim ca, như một trại tù cho toàn dân vô tội, như một nghĩa
trang đầy những linh hồn chết oan. Xã hội ngày nay tràn ngập tệ nạn
mại dâm, đồi truỵ, buôn lậu, ăn cắp, quan liêu cửa quyền, tham nhũng
hối lội v.v…
Đã thế ĐCS nào có lo lắng cho đời sống của dân mà cứ hút máu đồng
bào như loài ác quỷ, lại còn làm tay sai cho Tàu Cộng để chúng vơ
vét hết đất đai, rừng núi, hải đảo của quê hương. Quả là một guồng
máy xã hội mục ruỗng, thối nát. Một bọn phản đồ đang sống nhởn nhơ
ngoài vòng pháp luật như thế thì thử hỏi tôn ti trật tự ở đâu, lễ
nghĩa phép tắc ở chổ nào đây.
Cái mái trường XHCN chỉ đưa ra những lý thuyết suông thôi sao? Hay
nó chỉ dạy cho Đảng phải biết nhường nhịn và tôn thờ quân Tàu cướp
nước; còn đối với đồng bào ruột thịt thì chính quyền Cộng sản ra sức
đàn áp và giết hại, lúc đó mới gọi là “đẩy mạnh công nghiệp hoá,
hiện đại hóa” sao? Thế mà tôi đã từng thần tượng, cảm phục cái nền
giáo dục xảo trá ấy. Còn biết bao tuổi trẻ trong nước phải chịu sự
cưỡng bách tư tưởng mà không thể tự do nói lên tiếng nói dân chủ của
chính mình. Xót xa thay cho con cháu Lạc Hồng với bề dày lịch sử bốn
nghìn năm dựng nước và giữ nước.
Tuổi thơ của những ai đã từng bị Bộ Giáo Dục và Đào Tạo tiêm cho một
mũi độc dược “mang tên Người” thì không thể không nhớ hay ít nhất
cũng nghe đến “Năm điều Bác Hồ dạy”. Đây là những lời căn dặn của Hồ
Chí Minh viết cho thiếu niên, nhi đồng trong dịp lễ kỷ niệm 20 năm
Ngày thành lập Đội Thiếu niên Tiền phong Việt Nam nhưng sau này
những câu chữ ấy đã được sửa lại hoàn chỉnh như sau:
1. Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào
2. Học tập tốt, lao động tốt
3. Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt
4. Giữ gìn vệ sinh thật tốt
5. Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm
Tôi nhận thấy rằng những cán bộ cao cấp Trung ương Đảng hiện thời
thực hành lời dạy dỗ của cụ Hồ còn tốt hơn gấp triệu lần thanh thiếu
niên Việt Nam. Nói về “Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào”, họ không bao giờ
để nhân dân nhúng tay vào những việc “dơ bẩn” hay bận tâm đến những
chuyện trọng đại mang tính dân tộc như bán đất nhượng rừng, hiến
dâng hai hải đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Cộng.
Nói về “Học tập tốt, lao động tốt”, các cán bộ này rất ham học hỏi
tính đàn áp tôn giáo, tính hạch sách những nhà dân chủ, tính bóc lột
dân nghèo và họ cũng lao động cật lực cho quân ngoại xâm . Nói về
“Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt”, những bộ mặt Đảng viên nhơ nhớp ấy luôn
sống đùm bọc cùng bọn cướp Trung Quốc với phương châm “16 chữ vàng”
là “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng
tới tương lai” và chủ trương “4 tốt” là “Láng giềng tốt, bạn bè tốt,
đồng chí tốt, đối tác tốt”. Họ tuyệt đối tuân theo những qui định
giặc Tàu đề ra với một tinh thần “kỷ luật tốt” để giữ gin tình anh
em hữu nghị.
Nói về “Giữ gìn vệ sinh thật tốt” thì không ai chú trọng bảo vệ sức
khoẻ bằng cựu Tổng bí thư ĐCSVN Lê Khả Phiêu khi ông ta cho trồng
nguyên một vườn rau sạch trên sân thượng để tránh ăn thực phẩm độc
hại ngoài chợ. Nói về “Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”, tôi có thể
thấy tính khiêm nhường của các cán bộ này mỗi lần vơ vét của dân
được “mười tạ” thì chỉ nói là nhặt nhạnh được “một ký”. Hơn nữa, họ
còn thật thà tin vào dự án khai thác quặng bô-xít trên Tây Nguyên
của đối tác Trung Quốc để nông dân trong vùng phải sống lay lắt vì
mất đất trồng hoa màu. Họ dũng cảm chấp nhận làm tên nô dịch cho
giặc Tàu mặc dù hiểu rõ rằng tính mạng hàng triệu đồng bào đang bị
đe dọa bởi kế hoạch thống trị toàn đất nước Việt Nam của giặc.
Tôi công nhận những vị cán bộ này quả xứng đáng là cháu ngoan Bác
Hồ. Các bạn trẻ trong nước và hải ngoại hãy nhìn vào công cuộc đổi
mới của Đảng Cộng Sản mà tự mình phán xét chế độ lộng quyền kia có
còn của dân, cho dân, và vì dân hay không.
Tôi sợ lắm khi mình không còn tìm thấy tên nước Việt Nam hiện diện
trên bản đồ thế giới vào một ngày mù tối. Tôi buồn lắm khi dân tộc
Việt Nam trở thành gia nô cho kẻ thù đã từng đô hộ nước nhà một
nghìn năm. Tôi hoang mang không biết nguồn cội của mình ở đâu nếu
con cháu Lạc Hồng biến mất trong tiềm thức của dư luận thế giới. Tôi
sẽ là ai? Các bạn tuổi trẻ Việt Nam sẽ là ai? Có thể các bạn muốn
giống người này kẻ nọ hay những nhân vật nổi tiếng trên thế giới,
nhưng hãy nhớ rằng chúng ta không bao giờ trở thành họ vì chúng ta
là người Việt Nam mang trong mình dòng máu yêu nước.
Tôi tin những người trẻ chúng ta không một thành phần cá nhân nào
muốn quê hương rơi vào bóng đêm rồi câm lặng mãi mãi. Vận mệnh của
đất nước đang nằm trong tay chúng ta. Hãy tìm hiểu sự thật và lên
tiếng cho nhân quyền! Tôi mong lắm những trái tim nhiệt huyết cùng
chung một lý tưởng cho Việt Nam thanh bình và ấm no. Đừng để bản
thân các bạn lầm đường lạc bước trên muôn vàn đau thương của quê
nhà, các bạn ạ!
Còn tôi, tôi đã thức tỉnh.
Lê Nguyễn Huy Trần
|